Linh Động do trở thành Cổ Nô Tử chưa lâu, còn cần ôn dưỡng trong thời gian dài cho nên không thể gọi ra lâu được mà chỉ có thể lập tức đánh một kích. Cho nên Vương Lâm nắm chắc thời gian, trong thời điểm mấu chốt mới gọi Linh Động ra tay.
Cho dù như thế nhưng Diệu Âm cũng là một trong Thái Cổ Ngũ Tôn, mặc dù tu vi của phân thân bị áp chế nhưng sự mạnh mẽ cũng không thể tưởng tượng được. Nếu không phải đầu tiên bị Vương Lâm dùng huyết kiếm đánh lén, lại đang chém giết tới lúc hung hiểm với Đại Hoang Thượng Nhân, cuối cùng dưới thần thông của hắn mà bị trọng thương thì Vương Lâm muốn đả thương Diệu âm đ*o Tôn là không có khả năng.
Điều quan trọng nhất là sự hiểu biết của Diệu Âm đối với Vương Lâm chỉ dừng lại trên Đại Đế Tinh. Hắn làm sao có thể ngờ được Vương Lâm lại có thể thu phục được Linh Động đã đạt tới bước thứ ba chứ.
Đây chính là điểm mấu chốt mang tính chí mạng.
Nhưng cho dù là như vậy, Linh Động thi triển ra thần thông, đánh xong một chưởng cũng bị phản chấn, phun ra một ngụm máu tươi, thân thể bị cuốn đi, ngay cả pho tượng kia cũng ầm ầm sụp đổ.
Khóe miệng Vương Lâm cũng tràn ra một vệt máu, màng nhĩ ầm vang, bị âm thanh bén nhọn của Diệu âm đ*o tôn tràn vào trong cơ thể, nguyên thần đau đớn, vừa lùi lại vừa phun ra một ngụm máu tươi.
Nhưng hắn chỉ lùi vài bước liền gắng gượng dừng lại, ánh mắt lóe lên hàn quang, thân thể bước từng bước về phía trước, không để ý tới Diệu âm đ*o tôn bị cuốn đi kia mà vung mạnh tay phải lên. Thiên Hoàng Lô đột nhiên mở rộng, thoáng cái đã lớn mấy vạn trượng, trực tiếp dung nạp cả hải dương màu đen kia vào trong.
Nước biển này đã bị nhiễm độc, hôi thối vô cùng, bên trong còn có hồn phách hương hỏa vô tận. Đám người này cũng tràn ngập độc tố, trở thành độc hồn, không thể tiếp tục dâng lên một chút lực hương hỏa nào.
Nhưng cả độc hải này đối với Vương Lâm mà nói lại là một thứ pháp bảo khó có được, phải cướp đoạt trước Đại Hoang Thượng Nhân, sau khi luyện hóa trong Thiên Hoàng Lô, nếu có thể luyện thành một giọt nước thì lực sát thương của nó có thể chấn động cả đám tu sĩ bước thứ ba.
Còn về phần Đại Hoang Thượng Nhân kia thì nói gì thì nói, Vương Lâm sao có thể dễ dàng tin tưởng được. Liên thủ với hắn chẳng qua chỉ là do lợi ích đối với song phương đều có lợi mà thôi.
Những lão quái tu đạo đã mấy vạn năm, tâm tư sâu kín, tuyệt đối không thể xem thường. Hắn đã có thể hủy lời thề với Diệu âm đ*o tôn thì hiển nhiên cũng có thể hủy ước định với mình. Điểm này Vương Lâm hiểu rất rõ.
Cho nên hắn đã sớm động tay chân lên người Linh Động khiến cho Diệu âm đ*o tôn bị cuốn xa hơn, lại không ấn toàn bộ ba cây châm kia vào mi tâm Diệu âm đ*o tôn, để cho hắn còn có một đường sinh cơ, dùng thời gian này để trì hoãn.
Phân hồn còn lại của Đại Hoang Thượng Nhân lao đi, thẳng tới phía Diệu âm đ*o tôn bị cuốn đi, ngay lập tức hóa thành một luồng hắc khí chui vào trong thất khiếu của Diệu Âm, triển khai đoạt xá tàn nhẫn.