Lão già có phân hồn của Đại Hoang Thượng Nhân nhập vào kia tay phải trong lúc vung lên liền có tinh phong tràn ngập, còn có hương hỏa lực vờn quanh bốn phía, đối kháng với Diệu âm đ*o Tôn.
Hai người đều là những cao thủ, mặc dù giờ phút này khả năng phát huy cực hạn chỉ đạt tới Không Niết Sơ Kỳ, nhưng trong lúc giao chiến cũng vô cùng khốc liệt, kinh thiên động địa.
Đại Hoang Thượng Nhân thần sắc âm trầm, hắn là người đầu tiên đến vùng đất bị phong ấn này, cấm chế cũng là do hắn mất không ít thời gian để phá giải, mắt thấy sắp sửa lấy được tứ phẩm mộc đạo linh nhưng ngay lúc đó liền bị Diệu âm đ*o Tôn này đột nhiên xuất hiện, đánh lén rồi cướp đi đạo linh, triển khai một trận ác đấu.
Đúng như đối phương nói, tuy phần hồn của hắn tới đây, nhưng bất luận là thân thể hay là sự thành thục thần thông cũng đều không thể so sánh với phân thân của đối phương. Thậm chí ngay cả việc điều động hương hỏa lực cũng vì thân thể này không thể tự mình ngưng luyện ra được, cho nên có chút không đủ.
Nếu cùng cao thủ thứ ba bình thường giao chiến, thì những vấn đề này có lẽ cũng không phải là nghiêm trọng, nhưng lúc này đối phương cũng là hạng người cùng tề danh với mình, vì thế những vấn đề này kết hợp lại cũng gây ra nhược điểm chí mạng. Hơn nữa Đại Hoang Thượng Nhân hắn cũng là người cao ngạo, tính cách lạ càng cổ quái, quả thật là có rất ít bạn bè, ở bên trong vùng đất cổ mộ này lại càng cô lập, không có người trợ giúp. Lúc này hắn nghe thấy vậy, hừ lạnh, không thể nói lại.
Hai người trong thời gian ngắn ngủi đã giao chiến với nhau hàng trăm chiêu. Ở phía sau họ, còn có một đài cao màu đen bốn ngàn trượng lơ lửng, hình thành một luồng uy áp tràn ngập. Thần thông của hai người va chạm vào nhau, tiếng ầm ầm vang vọng bên trong vùng đất bị phong ấn này. Gần một trăm tu sĩ chém giết bên dưới còn bị thanh âm này làm cho chấn động, tâm thần run rẩy không ngừng.
Giờ phút này, bên ngoài vùng đất bị phong ấn, một đài cao bậc ba màu tím sẫm ở bên trong đám sương mù bay nhanh đi. Vương Lâm đứng ở bên trên, xung quanh tràn ngập mấy vạn Văn Thú, ánh mắt lạnh như băng dựa vào còn đường trong đầu nhanh chóng tiến về phía trước.
Sương mù ở bốn phía gào thét lướt qua, dần dần khoảng cách tới vùng đất bị phong ấn phía trước càng ngày càng gần. Mấy canh giờ sau, hai mắt Vương Lâm lóe lên, ánh mắt như điện trực tiếp nhìn về phía trước. Chỉ thấy ở cách đó không xa, sương mù xuất hiên sự vặn vẹo, giống như có một thế giới khác tồn tại.
- Quả nhiên có một vùng đất bị phong ấn, xem ra con đường trong bản đồ không hề sai, từ nơi này thẳng về hướng bắc, có thể rời khỏi vùng ngoại vi, tiến vào chỗ sâu bên trong cổ mộ.
Ở phía ngoài vùng đất phong ấn đang vặn vẹo này chừng vạn trượng, đài cao dưới chân Vương Lâm chợt dừng lại. Đứng ở nơi đó, hắn nhìn chằm chằm phía trước, ánh mắt lộ ra vẻ trầm tư.
- Nữ tử Phong Diệt tộc kia dường như đang ở trong đó… chỉ là không biết bên trong vùng đất bị phong ấn này có cao thủ bước thứ ba không… hết thảy mọi chuyện đều phải cẩn thận.
Tay phải nâng lên chỉ về phía trước, lập tức bên trong đàn Văn Thú ở bên phải hắn liền có một con kêu lên bay ra. Sau khi được Vương Lâm xuất ra một tia thần thức nhập vào bên trong cơ thể, con Văn Thú dữ tợn này bay thẳng về phía đám sương mù vặn vẹo phía trước.
Trong nháy mắt nó đã tới gần, vừa mới chạm vào đám sương mù vặn vẹo này, thân thể nó đột nhiên lóe lên biến mất không thấy.
Trên không trung bên trong vùng đất bị phong ấn, Diệu âm đ*o Tôn và Đại Hoang Thượng Nhân đang không ngừng giao chiến, còn có một cơn lốc vờn quanh, không thấy rõ bên trong. Cơn lốc này kịch liệt quét ngang thiên địa, cực kỳ kinh người.
Văn Thú từ một góc chợt lộ ra, đậu ở nơi đó không hề nhúc nhích. Thần thức mà Vương Lâm nhập vào bên trong cơ thể nó trong thời gian ngắn đã nhìn thấy toàn bộ mọi chuyện. Nhưng đúng lúc này, đột nhiên có một hào quang từ bên trong cơn lốc động thiên kia lóe lên, trong nháy mắt lao thẳng đến Văn Thú, ngay lập tức bắn lên thân thể nó. Trong tiếng nổ ầm ầm, thân thể Văn Thú tan vỡ, ngay cả một tia thần thức của Vương Lâm cũng bị tiêu diệt.
- Nơi đây không cho phép người ngoài xuất hiện, cút đi cho bổn tôn .
Thanh âm của Diệu âm đ*o Tôn vang lên kinh thiên. Bên ngoài vùng đất bị phong ấn, sắc mặt Vương Lâm có chút nhăn lại, nhưng rất nhanh lại khôi phục như thường, ánh mắt hắn lóe lên hàn quang.
- Diệu âm đ*o Tôn… người giao chiến với hắn toàn thân hiện lên tinh độc mạnh mẽ, cũng là một cao thủ bước thứ ba… thời gian quá nhanh không thể nhìn rõ người này là ai.
Ánh mắt Vương Lâm lóe lên, hắn nghĩ tới nữ tử của Phong Diệt Tộc trong đám gần một trăm tu sĩ đang chém giết bên dưới.
- Diệu âm đ*o Tôn này tu vi có chút cổ quái… vừa rồi quan sát so với đám người của Ti Mặc Tử cũng không khác biệt nhiều… Người giao chiến với hắn cũng giống như vậy… Ánh mắt Vương Lâm lộ ra vẻ trầm tư, hắn lúc trước khi mới tiến vào vùng đất cổ mộ nhìn thấy nữ tử này, ngay lập tức đã nhìn ra tu vi của đối phương đã bị giảm rất nhiều, trong lòng đã có nghi ngờ.
Giờ phút này vừa nhìn thấy Diệu âm đ*o Tôn, thấy đối phương cũng giống như vậy, trong lòng lại càng nghi ngờ.
- Không bình thường… Vương Lâm nhíu mày.
Nếu nghi ngờ của hắn sai, vùng đất bị phong ấn này tuyệt đối không thể bước vào, uy danh của Thái Cổ Ngũ Tôn quá lớn, Vương Lâm hoàn toàn không thể kháng cự.
Một lát sau, trong mắt Vương Lâm lóe lên hàn quang, không nghĩ ngợi mang theo mấy vạn Văn Thú, lao thẳng tới đám sương mù vặn vẹo phía trước.
- Ta đoán tu vi của hắn đã bị cổ mộ này áp chế, nếu không, cũng không cần phải tiêu diệt thần thức của ta. Hắn thân là Thái Cổ Ngũ Tôn, sao có thể sợ người khác tiến vào nơi này. Nhất định là hắn rất kiêng kỵ trong khi giao chiến với người khác, cơ hội như thế này sao ta có thể bỏ qua. Còn nữ tử Phong Diệt Tộc kia, mặc dù là nô tì của hắn, nhưng cũng là bị tình thế bắt buộc.
Tốc độ Vương Lâm ầm ầm, trong nháy mắt đã nhảy vào trong đám sương mù vặn vẹo kia, cùng với đám Văn Thú bốn phía ngay lập tức biến mất không thấy.