Mười vạn Văn Thú gào thét tràn ngập thiên địa, con dẫn đầu chính là Hồng Vương của Vương Lâm. Văn Thú này cực kỳ trung thành, đối với Vương Lâm mà nói có cảm giác giống như phụ thân.
Giờ phút này bay ra, Văn Thú Vương kia hít một hơi thật sâu, lập tức cọ lên người Vương Lâm, trong mắt mặc dù vẫn còn vẻ hung ác, toàn thân nhìn mặc dù dữ tợn, nhưng thần sắc lại có một vẻ mừng rỡ và không muốn rời xa, đối với Vương Lâm cũng là một lòng một dạ.
Trên mặt Vương Lâm lộ ra vẻ mỉm cười, sau khi vuốt lên cái xúc tu sắc bén dữ tợn của Văn Thú, liền chỉ xuống dòng sông đỏ như máu phía dưới.
Văn Thú Vương hí lên, lập tức liền có một Văn Thú cúi người bay thẳng xuống phía dưới, đi tới bên cạnh một dòng sông, đưa xúc tu vào trong mạnh mẽ hút một cái, lập tức thân thể bắt đầu run lên, trong cơ thể còn có tiếng ầm ầm truyền ra. Trong nháy mắt đã to hơn gấp đôi!
Trên người nó toát ra một đám huyết quang, khí thế ầm ầm! Nó ngẩng mạnh đầu lên, hướng về phía Văn Thú Vương hí lên một tiếng, lập tức mười vạn Văn Thú ở nơi này đồng thời kêu lên, theo Văn Thú Vương dẫn dắt, lao thẳng xuống mặt đất.
Từ xa nhìn lại, trên mặt đất chi chít toàn là Văn Thú!
Những dòng sông máu kia Vương Lâm đã quan sát qua, đối với mãnh thú có tác dụng rất tốt, có thể xúc tiến sự tăng trưởng, nếu hấp thụ được toàn bộ, sức chiến đấu của mười vạn Văn Thú này sẽ tăng lên không ít!
Sau khi mắt thấy từng con Văn Thú hấp thụ dòng sông máu lớn lên, càng ngày càng dữ tợn, Vương Lâm không để ý tới nữa, mà nhìn về phía thi hài của Cổ Thần, Cổ Ma kia!
Ba thi hài của ba bộ tộc cổ đại này đã hoàn toàn tử vong, chỉ còn lại thể xác, còn bên trong đã hoàn toàn tử vong.
- Nếu có thể phát hiện thi thể Cổ Ma chưa hoàn toàn tử vong… … có lẽ phân thân Cổ Ma của ta sẽ có thể thành công!
Thân thể Vương Lâm hạ xuống, tay phải đặt lên trên người của Cổ Ma kia, sau khi lưu chuyển nguyên lực, thì thào tự nói.
Nửa canh giờ sau, những dòng sông trên mặt đất đã khô cạn, không còn lại một giọt, giống như toàn bộ đều Vương Lâm đoạt đi. Ngay cả đài cao ngàn trượng Cổ Thần vác trên lưng kia cũng bị Vương Lâm đưa vào trong không gian trữ vật.
Quay trở về đài cao bậc ba màu tím đoạt được từ Linh Động Thượng Nhân, Vương Lâm vung tay áo, mười vạn Văn Thú thân thể đã to lớn lên gấp đôi vờn quanh bốn phía, chi chít nhìn cực kỳ kinh người.
Ánh mắt xuyên qua đám Văn Thú bốn phía, Vương Lâm nhìn ba thi thể bộ tộc cổ đại phía dưới, bọn họ thủy chung vẫn duy trì tư thế từ vạn cổ, dữ tợn quay ở nơi đó.
Trầm mặc trong chốc lát, Vương Lâm không đưa bọn họ đi, mà xoay người bước lên đài cao bậc ba, phóng thẳng lên trời, từ một cái khe đang ẩn dấu trực tiếp xé mở rời đi.
Đi ra khỏi vùng đất phong ấn, hiện ra ở trước mắt Vương Lâm là một đám sương mù nồng đậm. Văn thú rít lên, ở bên trong đám sương mù này xuyên qua, khiến cho sương mù cuộn cuộn lên.