Linh Động Thượng Nhân nằm ở nơi đó mở bừng hai con mắt, thần sắc hiện lên một vẻ dữ tợn, đứng dậy khoanh chân ngồi ở tại chỗ, ánh mắt âm trầm, nhìn chằm chằm về phía trước, dường như có thể nhìn thấu Thiên Hoàng Lô này, nhìn thấy Vương Lâm ở bên ngoài đang thổ nạp luyện hóa. Nhưng giờ phút này hắn giống như ngọn đèn cạn dầu, sắc mặt tái nhợt.
- Có thể khiến cho lão phu phải chật vật như vậy, ngươi cũng không phải hạng người vô danh. Ngươi, rốt cuộc là ai!
Thanh âm khàn khàn từ trong miệng Linh Động Thượng Nhân truyền ra, lộ ra hận ý ngợp trời.
Thần sắc Vương Lâm bình tĩnh, câu trả lời chính xác là sức mạnh Cổ Thần chảy vào. Lực luyện hóa bên trong Thiên Hoàng Lô kia nhanh chóng vận chuyển, trong sự mù mịt từng trận thanh âm thê lương vang vọng ở bên trong lò.
- Muốn luyện hóa lão phu tuyệt đối không thể! Lão phu mặc dù trúng kế bị ngươi ám toán, nhưng lão phu mấy vạn năm tu đạo tâm kiên định, sao có thể để cho ngươi luyện hóa!
Linh Động Thượng Nhân cười lạnh, nhìn Vương Lâm không nói lời nào, hai mắt nhắm lại, bắt đầu trị thương.
Hắn quả quyết trong thời gian ngắn đối phương tuyệt đối không thể luyện hóa được mình, chỉ cần tu vi khôi phục một chút, hắn sẽ có thể phá vỡ cái lò cổ quái này, một bước lao ra. Luyện hóa cao thủ bước thứ ba, với tu vi của Vương Lâm không thể làm được điều này, ngay cả khi có Thiên Hoàng Lô cũng cần phải mất rất nhiều thời gian mới có thể thành công. Hiển nhiên trong vùng đất cổ mộ này, Vương Lâm không có nhiều thời gian như vậy.
- Không luyện hóa được sao… … Trong mắt Vương Lâm chợt lóe lên vẻ trào phúng, gia tăng sức mạnh Cổ Thần dung nhập vào, khiến cho những hồn phách bên trong Thiên Hoàng Lô càng ngày càng nhiều, dường như hình thành một cơn lốc hồn phách, vờn quanh Linh Động Thượng Nhân. Cơn lốc hồn phách kia gào thét, bất ngờ hóa thành một hư ảnh rất lớn, hư ảnh này là một Cổ Thần. Cổ Thần này hình dáng cực kỳ quỷ dị, toàn thân hắn đỏ sẫm, cầm trong tay một cây búa rất lớn vừa mới biến ảo hiện ra, mạnh mẽ giơ cây búa lên, hướng về phía Linh Động Thượng Nhân ầm ầm chém tới.