Một chỉ định thân, chỉ dùng trong những thời điểm mấu chốt nhất, không thể thi triển sớm khiến cho người khác đề phòng. Cho nên muốn thành công, phải xuất kỳ bất ý ra tay. Suốt cả đời Vương Lâm, định thân thuật đã theo hắn hơn một ngàn năm, mỗi lần ra tay đều có được hiệu quả kỳ diệu, giờ phút này thi triển ra, Linh Động Thượng Nhân kia vốn đã bị trọng thương, dường như chỉ còn một chút sức lực, thân thể đột nhiên chấn động, đám sương đỏ ầm ầm chuyển động, đem lỗ hổng kia hoàn toàn bao phủ, nuốt Linh Động Thượng Nhân vào bên trong.
Lấy cái giá nhỏ nhất để đổi lấy thắng lợi lớn nhất, đó là nguyên tắc chém giết cả đời Vương Lâm, nếu như khi thu ngọc giản lại lúc trước, thương thế của Linh Động Thượng Nhân chưa tới mức độ nhất định, nói không chừng có thể thoát được vòng vây.
Định Thân Thuật cũng dựa trên đạo lý này, nếu Vương Lâm muốn làm cho đối phương trọng thương đến cực điểm, sau đó vào thời điểm mấu chốt thu ngọc giản lại, thi triển định thân thuật, mang lại cho đối phương một vết thương chí mạng. Trân chiến này vô cùng gọn gang, Vương Lâm hai tay bấm quyết, ngay lập tức đánh ra vô số cấm chế lên đám sương đỏ, từ bên trong có tiếng ầm ầm truyền ra, tiếng rít gào không ngừng suy yếu đi, hồi lâu sau dần dần tiêu tan.
- Cấm chế ta không sợ, nhưng đạo linh bị cấm chế này phong ấn hiển nhiên là một vật cực kỳ cường hãn, để cho nó tấn công Linh Động đang trọng thương, đối với ta là một việc có lợi nhất.
Ánh mắt Vương Lâm lóe lên, toàn bộ mọi chuyện đều nằm trong tính toán của hắn. Nếu như Linh Động không bị trọng thương, có lẽ đạo linh kia không phải là đối thủ, trong lúc giao chiến khó tránh khỏi bị trọng thương.