Ngay khi cấm chế kia bị kích động, Vương Lâm liền vung tay phải lên, huyết kiếm xuất hiện. Huyết quang này ở bên trong đám bọt khí nhanh chóng lóe lên, chém về phía trước tốc độ ầm ầm nhanh như thiểm điện, tiếng kêu thảm thiết vang lên. Ầm một tiếng, đám bọt khí kia đột nhiên tan vỡ, Vương Lâm tùng bước tiến lên! Hắn vốn đã nhìn ra bên trong thông đạo này vẫn còn có vấn đề, cho dù Linh Động Thượng Nhân bắt hắn tiến vào, hắn cũng có biện pháp hóa giải ám toán của đối phương. Lúc này trong khi bước vào, bên trong đám sương mù ở sâu bên trong thông đạo, Linh Động Thượng Nhân phun ra máu tươi, sắc mặt tái nhợt, thân thể chợt lui ra phía sau. Đôi mắt Vương Lâm lóe lên hàn quang, huyết kiếm lao thẳng tới đám sương mù chỗ Linh Động Thượng Nhân.
Tiếng nổ ầm ầm vang lên, Linh Động Thượng Nhân kia vung tay phải lên, nhưng không ngờ huyết kiếm không có gì cản được, trục tiếp xuyên qua tay phải hắn. Trong tiếng rên rỉ, thân thể Linh Động Thượng Nhân không thể không dừng lại. Vương Lâm vẫn còn một chút do dự, hắn biết được đối phương vừa mới đạt tới bước thứ ba, quyết sẽ không có chút nhẹ tay với mình, muốn giết, nhát định phải quyết đoán. Cùng với sự xuất hiện của huyết kiếm, lôi đình trong mắt phải lóe lên, thiên địa ầm vang, lôi đồ trực tiếp biến ảo hiện ra. Chín đạo lôi đình theo đó vờn quanh bên ngoài, trong tiếng ầm ầm trực tiếp xông vào trong đám sương mù, hướng về thân thể Linh Động Thượng Nhân đang dừng lại ầm ầm lao tới.
- Lôi đình bổn nguyên!
Linh Động Thượng Nhân kia đầu tiên bị cấm chế làm cho bị trọng thương, vừa rồi lại bị huyết kiếm gây thương tích, trong lúc lo lắng lại bị lôi đò của Vương Lâm tấn công, ánh mắt lộ ra vẻ rung động.
Lôi đồ này tốc độ quá nhanh, khoảng cách giữa hai người lại quá gần, trong nháy mắt đã lao tới. Sắc mặt Linh Động Thượng Nhân tái nhợt, song chưởng chợt vung lên tới. Sắc mặt Linh Động Thượng Nhân tái nhợt, song chưởng chợt vung lên, toàn thân ầm ầm bộc phát ra một lượng hư hỏa lực không nhiêu lắm, hóa thành một pho tượng rất lớn chắn ngang ở trước người.
Tiếng ầm ầm vang lên kinh thiên, lôi đồ rơi lên thân thể của pho tượng này, phát ra tiếng vang kinh thiên động địa. Pho tượng kia toàn thân đen kịt, song chưởng vờn quanh ngực, thiên địa lôi đình bên trong lôi đồ kia điên cuồng lộ ra, khiến cho pho tượng này phát ra những tiếng rắc rắc kịch liệt, lập tức xuất hiện vô số những vết nứt. Trong tiếng ầm ầm, pho tượng này vỡ tan, lôi đồ lại lộn lại, quay trở về mắt phải của Vương Lâm. Linh Động Thượng Nhân kia phun ra máu tươi, thần sắc dữ tợn từng bước tiến tới, đang muốn xông ra khỏi đám sương mù này. Ở phía sau hắn còn có tiếng rít gào truyền ra, vật bị phong ấn bên trong đám sương mù kia dường như đang nhanh chóng lao tới. Trong nháy mắt, chỉ thấy ở sâu bên trong thông đạo sương đỏ cuồn cuộn, bên trong đám sương mù, một con thú màu đỏ trông như một con kì lân đang rít gào lao tới.