Nhìn đám sương đỏ kia, văn sĩ trung niên này khóe miệng lộ ra vẻ mỉm cười. Hắn trời sinh tính cẩn thận, giảo hoạt như cáo, cho dù là trong Thái Cổ Tinh Thần cũng có biệt danh là mưu hồ.
Tu vi tuy mới chỉ là thiên nhân đệ tam suy, nhưng hắn luôn cho rằng mưu kế của mình có thể bù đắp được hết thảy. Sự thật đúng là như vậy, rất nhiều lúc hắn nhờ vào tính cách giảo hoạt của mình mà qua lại giữa sinh tử, cuối cùng trở thành người chiến thắng.
Lúc này, hắn muốn lấy bảo vật mà Linh Động Thượng Nhân để ý, lại càng phải cẩn thận hơn. Giả chết một lần hắn vẫn còn cảm thấy lo lắng, cho nên lấy ngọc giản đình chỉ sự vận hành của cấm chế trên đám sương mù, chẳng khác nào đem cửa lớn của đám sương mù này mở ra, bản thân lại giả chết một lần nữa. Nếu có người cũng đang ở nơi này với hắn, nhất đinh sẽ không bỏ qua cơ hội này mà lao ra.
Một khi thật sự có người xuất hiện tiến vào bên trong đám sương mù, văn sĩ trung niên này sẽ triển khai phản kích, đem đối phương bao vây trong đám sương mù.
Hơn nữa người này đối với thuật giả chết cảu mình rất là tự tin. Năm đó hắn đã có may mắn học được một loại thần thông có thể khiến chính mình giống như thật sự đã chết, ngay cả nguyên thần cũng tan vỡ, người khác không thể phát hiện ra thật giả.
Hơn nữa hắn còn cố ý tạo ra bộ dạng thối rữa, lại càng khó phát hiện hơn. Văn sĩ trung niên này hoàn toàn yên tâm, ở phía trước đám sương đỏ vung tay phải lên, lập tức đám sương mù chuyển động lui về phía sau, lộ ra chín ngọc giản. Người này điểm lên những ngọc giản này vài cái, lập tức có sáu ngọc giản ầm ầm vỡ vụn, hóa thành bụi tiêu tan, sương mù lại một lần nữa dừng lại, dường như đứng yên.
Chín ngọc giản này không ngờ có sáu quả là để giết người. Đình chỉ sự vận chuyển của cấm chế, trên mặt lộ ra một vẻ cực kỳ đắc ý, văn sĩ trung niên này hít một hơi thật sâu, thân thể bước tới tiến vào bên trong một cánh cửa do ba ngọc giản tạo thành.
Toàn bộ tâm trí của hắn đều đặt lên trên đó, bấm quyết tính toán một hồi, tay phải liên tiếp điểm lên trên đám sương mù phía trước, khiến cho đám sương mù ngưng tụ ở phía trước chậm rãi bị hắn xé mở ra.
Không lâu sau, tầng tầng sương mù bị người này nhấc lên, dần dần đi thẳng sâu vào bên trong. Ánh mắt tu sĩ trung niên này lộ vẻ hưng phấn, tay phải lại điểm một lần nữa, nhưng ngay lúc ngón tay hắn hạ xuống, đột nhiên khóe miệng hắn bất giác khẽ động, lộ ra một nụ cười quỷ dị đến cực điểm.
Ngay khi nụ cười này xuất hiện, văn sĩ trung niên này sắc mặt ầm ầm đại biến. Hắn lui mạnh về phía sau, tay phải vuốt lên mặt, ánh mắt lộ ra vẻ hoảng sợ. Nhưng trên mặt hắn, nụ cười thủy chung vẫn tồn tại, cùng với sự sợ hãi trong mắt tạo thành một sự đối lập rất rõ ràng.
- Không thể nào… không thể nào…
Thân thể văn sĩ trung niên này run rẩy, vẻ sợ hãi trong mắt đã tới cực điểm, nụ cười trên mặt lại càng tăng thêm. Hắn điên cuồng giơ hai tay lên, đặt lên mặt mình không ngừng đè xuống, dường như muốn xóa đi nụ cười kia. Nhưng nụ cười quỷ dị này cho dù hắn xoa bóp thế nào cũng vẫn tiếp tục duy trì, không những thế còn càng ngày càng đậm.