Trên chín đài cao có chín tu sĩ đang đứng, trong số đó không có nữ mà toàn nam tu, bảy người đã già, còn hai người thoạt nhìn khoảng bốn mươi. Ánh mắt đám người này âm trầm, sát khí tràn ngập. Một mùi máu tanh cùng với sự xuất hiện của bọn họ tràn vào trong chỗ phong ấn.
Chín cái đài cao này hầu như đã bị nhuộm thành màu đỏ, tràn ngập máu tươi! Kinh người hơn là trên chín đài cao này cũng lơ lửng rất nhiều hồn phách. Đám hồn phách này giãy giụa, phát ra những tiếng kêu thê lương.
Tu vi của chín người này không hề yếu, trong đó có năm người không ngờ đều là thiên nhân đệ tứ suy, còn lại hai người đã thiên nhân đệ ngũ suy. Trong đó có một lão già mái tóc đỏ như máu, trên thân thể tỏa ra một luồng khí tức hương hỏa yếu ớt, đúng là người đã bước nửa bước vào bước thứ ba. Chẳng qua người này vì nguyên nhân nào đó mà không thể thành công. Nếu không có lượng hương hỏa lớn thì hắn không thể tiến thêm được. Người này đứng đó đầy vẻ uy nghiêm, hiển nhiên ở Thái Cổ Tinh Thần cũng là hạng người có thân phận cực kỳ tôn quý, rất hiếm khi phải hiện thân. Người cuối cùng là một tu sĩ trung niên, tay cầm một cây quạt lông chim, hai mắt nheo lại, liên tục tỏa sáng, tu vi chỉ là thiên nhân đệ tam suy, nhưng hắn lại có thể đứng trong hàng ngũ chín người này thì tất nhiên có chỗ bất phàm. Nhưng khiến mọi người khiếp sợ chính là không ngờ ở dưới chín đài cao này chừng hai ngàn trượng, đài cao lại được mở ra gấp đôi.
Lão già đã tiến nửa bước vào bước thứ ba kia nói:
- Ngay cả mộ thai bậc hai cũng không đoạt được mà cũng có lòng tham đoạt bảo vật nơi này… Ánh mắt lão già đó bình thản, đảo qua đám người Vương Lâm. Hai mắt Vương Lâm ngưng trọng, nhìn chằm chằm vào đài cao phía dưới lão già, không nói gì. Đám tu sĩ bốn phía xung quanh hắn cũng đều trầm mặc, hiển nhiên là nhìn ra sự cường đại của lão già này, chầm chậm tụ lại một chỗ, không ngờ lại coi Vương Lâm là người cầm đầu.
Ánh mắt lão già sáng như đuốc, lập tức rơi lên người Vương Lâm. Không chỉ có hắn, tu sĩ trên tám đài cao còn lại cũng đều mang theo sát khí liếc tới. Cảm giác âm trầm liền tràn ngập nơi này, khí tức máu tanh bùng lên.
Đúng lúc này thì văn sĩ trung niên tu vi chỉ tới thiên nhân đệ tam suy kia đột nhiên tiến lên vài bước, nói nhỏ với lão già kia vài câu. Ánh mắt lão già sững lại, nhìn thoáng qua mặt đất, lại nhìn đài cao mà Cổ Thần đang manh trên lưng, ánh mắt sau đó đảo qua đám người Vương Lâm.
- Ngươi lại đây.
Tay phải lão già chỉ về một tu sĩ bên cạnh Vương Lâm. Tu sĩ này chính là một trong năm người lúc trước cướp đoạt đài cao thành công. Lúc này bị đối phương chỉ tới, sắc mặt hắn lập tức trở nên trắng bệch. Hắn do dự không dám bước ra, yên lặng tiến lên từng bước, hướng về lão già ôm quyền, cung kính nói: