Ánh mắt lạnh lùng của Vương Lâm đảo qua trên người những tu si vừa lui lại phía sau mười trượng. Tâm tình trên cơ thể những người này xảy ra kịch biến, chỉ cần hắn có ý định là có thể khiến cho hư hỏa bùng lên, tạo thành thương tổn cực lớn cho đối phương.
Chẳng qua ở vùng đất cổ mộ này nguy cơ tứ phía, còn chưa tìm hiểu rõ mọi chuyện ở nơi này thì nếu không cần thiết, Vương Lâm cũng không hề có ý định giết sạch những tu sĩ này. Ở nơi này còn có mấy người tu khó lường, bức họ nổi điên lên mà liên thủ lại thì ở trong vùng đất cổ mộ này, Vương Lâm không có ích lợi gì.
Không có lợi mà giết người, loại chuyện này Vương Lâm rất ít khi làm.
Mắt hắn bừng sáng, hư hỏa chín màu trong mắt trái xoay tròn, mái tóc bạc phất phơ, thoạt nhìn tràn ngập vẻ yêu dị. Cùng với ánh mắt hắn quét tới, hễ là tu sĩ tiếp xúc với ánh mắt Vương Lâm tâm thần đều chấn động kịch liệt, sắc mặt cũng tái nhợt.
- Trước đây ngươi nói, nếu Vương mỗ giết được hơn mười mãnh thú ở nơi này thì ngươi liền trở mặt, muốn diệt hồn luyện thần ta?
Tay phải Vương Lâm giơ lên, chỉ về phìa một tu sĩ thân thể to béo, mặc áo bào viên ngoại, tay cầm bàn tính.
Thân thể tu sĩ này run lên, ngay cả da thịt béo mút trên mặt cũng run rẩy, gượng cười nhưng nội tâm âm thầm kêu khổ , thầm nghĩ bản thân vừa rồi không biết đối phương là tu sĩ hư hỏa.Luyện hồn tu sĩ hư hỏa, việc này ngay cả bản thân hắn cũng không thể tin nổi.
Sợ là đối phương còn không luyện hồn mình thì thân thể mình đã bị hư hỏa thiêu cháy sạch sẽ.
Hai mắt Vương Lâm dần dần trở lên âm lãnh, nhìn chằm chằm vào tu sĩ béo kia, trong mắt có một tia sắt khí lúc ẩn lúc hiện.
Tu sĩ béo kia liền toát mồ hôi đầy trán.
Tâm thần hắn chấn động, mơ hồ cảm thấy dường như trong cơ thể có một luồng lửa nóng đang chậm rãi thiêu đốt, khiến cho miệng khô lưỡi nóng. Tu sĩ này vội vàng phất tay phải, trong tay hiện ra một mảnh lân giáp lớn bằng bàn tay, vội vàng đưa ra khổ sở nói:
- Tiểu đạo đúng là có nói như vậy, xin đạo hữu thứ lỗi cho. Vật này tiểu đạo lấy từ trên bình đài của cổ mộ, xin đạo hữu nhận cho, tha lỗi cho sự lỗ mãng vừa rồi của tiểu đạo.
Tay phải Vương Lâm chụp một cái vào hư không, lập tức hút miếng lân phiến kia lại, nhìn qua một cái liền thu lấy, dời ánh mắt từ trên người tu sĩ béo tới người còn lại.
- Ngươi vừa rồi nói, nếu Vương mỗ giết thêm một một hung thú nữa thì sẽ khiến ta phải chết ở nơi này. Giờ ta cho ngươi một cơ hội đấy!
Lời nói của Vương Lâm lạnh như băng, chậm rãi mở miệng.
Tu sĩ to béo thấy Vương Lâm không còn nhằm vào mình nữa, trong lòng thầm thở phào nhẹ nhõm. Nhưng tu sĩ mặc hắc y vừa nói chuyện lúc này tâm thần lại chấn động. Hai mắt hắn nhắm lại, dường như là người mù, lúc này trở lên trầm mặc, sắc mặt biến hóa liên tục.