Hơn hai mươi đài cao như một sức manh vô hình kéo đi, với một phương thức và một tốc độ không thể nào giải thích được, ở bên trong đám sương mù này nhanh chóng bay về phía trước. Tốc độ của những đài cao này nhanh không kém gì tốc độ toàn lực của tu sĩ thiên nhân suy kiếp.
Những đài cao quỷ dị này chuyển động khiến cho vùng đất cổ mộ này tràn ngập những dấu vết thần bí không thể nhận biết được. Vương Lâm đứng ở trên đài cao, đón những ngọn gió thổi với tốc độ cực nhanh , khiến cho tóc hắn bị thổi bay lên.
Sương mù giống như là những sợi tơ nhanh chóng bay lướt qua thân thể hắn, hai mắt Vương Lâm lộ vẻ trầm ngâm. Từ sau khi hắn tiến vào vùng đất cổ mộ này, hắn vẫn liên tục quan sát.
Hết thảy mọi thứ này cực kỳ quỷ dị, trước khi nhận biết được rõ ràng, Vương Lâm không muốn có hành động gì sơ suất. Hắn muốn xem rốt cuộc những đài cao này sẽ đưa mình đến chỗ nào.
Còn về biển sương mù phía dưới, vô biên vô hạn, lại càng không biết nó sâu tới cỡ nào, nhưng trong khi đài cao bay nhanh đi, Vương Lâm cũng mơ hồ cảm giác được bên trong biển sương mù này hình như có một cặp mắt đang nhìn tất cả những tu sĩ bị bao phủ bên trong.
- Số lượng người tiến vào cổ mộ này chắc chắn không ít, nhưng đã bị tách ra. Có lẽ những người khác cũng giống như chúng ta, cũng đứng ở trên những đài cao này rồi bị đưa đi…
Trong lúc trầm ngâm, thời gian chầm chậm trôi qua, thiên địa dường như tràn ngập những tiếng than khóc nức nở do những đài cao bay nhanh phát ra, không biết đã đi được bao xa… Mấy canh giờ sau, hai mắt Vương Lâm bỗng nhiên nhìn về phía trước bỗng nhiên sững lại. Phía trước mặc dù vẫn còn sương mù, nhưng sương mù này cũng có chút vặn vẹo, hắn chưa kịp nhìn kỹ, thì những đài cao này đã ầm ầm đi vào bên trong đám sương mù vặn vẹo kia.
Thiên địa phía trước đột nhiên biến đổi, từng trận tiếng kinh hô đột nhiên từ trong miệng những tu sĩ tâm thần bị chấn động truyền ra. Vị trí xuất hiện của đám người Vương Lâm hai mươi lăm người không ngờ chính là một chỗ dường như từ rất lau về trước bị phong ấn bên trong cổ mộ này, vô số năm không có bất cứ một kẻ nào bước vào!
Phạm vi nơi này ước chừng hơn mười vạn trượng, ngoài rìa bốn phía toàn bộ đều là những vùng không gian bị xé rách vặn vẹo, hình thành một cái nhà tù rất lớn, đem nơi này hoàn toàn nhốt ở bên trong.
Những đài cao của đám người Vương Lâm từ bên trong một không gian bị xé rách bay ra, thiên địa hiện ra trước mắt hắn chỉ có một màu đỏ bao phủ! Bầu trời bị phong ấn này là màu đỏ, mặt đất không phải là sương mù mà là mặt đất thật sự, trên đó những con sông nhỏ nước sông toàn bộ đều màu đỏ như máu!
Từng trận mùi máu tanh không ngừng tràn ra.
Ở trung tâm của mặt đất này có một thân ảnh rất lớn. Đây là một Cổ Thần ước chừng cao mấy ngàn trượng! Hắn đang quỳ ở nơi đó, thần sắc dữ tợn, trên mi tâm có một cái lỗ lớn, máu như thể vĩnh viễn vô tận theo mắt hắn chảy xuống, rơi trên mặt đất.
Đầu gối của hắn đã vỡ, có thể nhìn thấy những khớp xương đen kịt ở bên trong, hiển nhiên không biết đã từ bao nhiêu năm trước, hắn không muốn quỳ, nhưng đã bị người ta đánh nát đầu gối, không thể không quỳ!