Sương mù phía dưới ầm vang, từng cột sương mù chọc trời, sát khí tràn ngập trong thiên địa. Ở khu vực này, trên bốn mươi ba đài cao đều chỉ có một tu sĩ đang đứng.
Phàm là những người ngay trong đợt sương mù đầu tiên có thể chiếm được một đài cao, trừ những tu sĩ cực kỳ may mắn, còn tuyệt đại bộ phận đều là những người tu vi cao thâm, hoặc những người ra tay tàn nhẫn.
Thậm chí còn có năm sáu người tâm cơ thâm trầm, tuy trước đó không hề nhìn ra manh mối gì ở nơi này, nhưng tính cách cẩn thận cũng khiến bon họ vì đề phòng nguy hiểm mà đã sớm giết hết những người cùng chiếm đoạt đài cao với mình.
Khi tình thế trước mắt đã rõ ràng, sau khi biết được sau khi bước lên được đài cao mới có thể giữ được tính mạng, những đài cao này không thể chứa hết mấy trăm tu sĩ, nên những tu sĩ kia mắt đỏ bừng bừng, để sống sót, cho dù là huynh đệ cũng chém giết.
Đột nhiên, mấy trăm tu sĩ này chợt điên cuồng lao thẳng tới bốn mươi ba cái đài cao. Trong cảnh hỗn loạn này, Vương Lâm không rảnh đứng xem những tu sĩ kia chiếm cứ bốn mươi ba cái đài cao còn lại, hai tay hắn bấm quyết, khí mỏng vờn quanh bốn phía, hình thành một bức tường khí, ngăn cản những tu sĩ kia tiến tới.
Hơn mười tu sĩ này, người có tu vi cao nhất là một lão già đã đạt tới Thiên Nhân Đệ Tứ Suy, những người còn lại tu vi cũng không kém, thấp nhất cũng là Tịnh Niết Hậu Kỳ.
Tu vi của những người này mặc dù không phải là tuyệt đỉnh, nhưng lúc này trước nguy cơ sinh tử cũng xuất ra toàn bộ tiềm lực, hơn nữa nhân số cũng không ít, từ bốn phương tám hướng lao thẳng tới đài cao của Vương Lâm.
Tiếng nổ vang lên, thần thông của hơn mười tu sĩ đánh lên màn khí của Vương Lâm. Màn khí kia chấn động, lập tức trở nên vặn vẹo, hơn mười tu sĩ kia lại càng điên cuồng thi triển tất cả những thần thông có thể sử dụng được, còn xuất ra tất cả những pháp bảo, ra sức tranh đoạt. Sát khí trong mắt Vương Lâm lóe lên, trong tiếng hừ lạnh tay phải bấm quyết, hướng ra phía ngoài vung lên, hóa thành một chưởng ấn khổng lồ, vờn quanh bốn phía quét ngang ra. Từ xa nhìn lại, chưởng ấn này xoay tròn, hình thành một cơn lốc xoáy khổng lồ.
Tiếng nổ ầm ầm kinh thiên động địa, chưởng ấn kia quét ngang lập tức khiên cho hơn nửa tu sĩ đang không ngừng thi triển thần thông muốn xông lên đài cao theo cơn lốc xoáy do chưởng ấn biến thành thổi vào, thân thể lảo đảo lui về sau.
Biển xương mù rít gào, một lượng lớn cột sương ầm ầm chọc lên trời, bao phủ những tu sĩ ở bên ngoài đài cao chỗ Vương Lâm. Kể cả những tu sĩ ở bốn phía đang cố gắng cướp đoạt những đài cao còn lại, lập tức có mấy chục người, trong tiếng kêu thê lương, chết trong đám sương mù.
Mùi máu tanh tràn ngập, hư âm của những tiếng kêu thảm còn vang vọng, khiên cho mấy trăm tu sĩ cũng không có đài cao bảo vệ trở nên điên cuồng hơn, tiếng gào rít kinh thiên, giống như là phát điên nhảy vào những đài cao kia.