Tính cách của Vương Lâm là có thù tất báo, vừa mới đến nơi đây đã bị người ta đánh lén, sao có thể bỏ qua. Mà vùng đất cổ mộ này vốn rất nguy hiểm, tất cả đều dựa vào thực lực mà giải quyết, nếu lộ ra sự mềm yếu, chắc chắn sẽ bị người khác liên thủ vây công.
Cho nên ở chỗ này hắn nhất định phải thể hiện sự tàn nhẫn. Trong mắt hắn tràn ngập hàn quang, nhìn về phía nam tử trung niên đang vội vàng lui về phía sau kia, chân phải tiến lên một bước! Hắn đi nhanh như tia chớp, như lưu tinh ầm vang.
Tu vi của tu sĩ trung niên này không quá cao, chưa đạt tới thiên nhân đệ ngũ suy, chỉ mới có đệ tam suy mà thôi. Thần thông mà hắn thi triển đánh lén khi Vương Lâm vừa tiến vào nơi này cũng có chín phần chắc chắn.
Bị đánh lén như vậy, cho dù là người có tu vi cao hơn hắn cũng sẽ bị thương. Dù sao bất cứ kẻ nào sau khi bị hút vào nơi này cũng sẽ bị mê man cùng khủng hoảng trong thời gian ngắn. Cơ hội trong nháy mắt này đủ để ra đòn trí mạng.
Một khi đánh trọng thương tu sĩ, bọn họ sẽ cùng nhau xông lên. Bọn họ đánh lén đã có ước định, trước khi gặp được cường địch, ước định này vẫn còn có tác dụng.
Đương nhiên, cũng có khả năng cao thủ bước thứ ba cũng bị cuốn vào bên trong cái khe, nhưng cao thủ bước thứ ba dù sao cũng quá ít, nếu vì sợ hãi mà bỏ qua cơ hội đánh lén đoạt bảo vật này thì cũng là không có chí lớn.
Mặt khác uy áp của cao thủ bước thứ ba cực kỳ mãnh liệt, cho dù lúc tiến vào bên trong cái khe cũng sẽ tràn ra ngợp trời, vì thế họ cũng không sợ phạm phải sai lầm.
Nhưng nam tử trung niên này thế nào cũng không ngờ tới Vương Lâm mặc dù không phải là cao thủ bước thứ ba, nhưng hắn tới nơi này không phải bị lực hút cuốn tới, mà từ mình đi đến, không hề có một chút bối rối hay mê man nào.
Thần thông của hắn ngay khi đánh lên người đối phương toàn bộ đều bị phản xạ trở lại, đánh lên chính thân thể hắn, khiến cho hắn lập tức phun ra máu tươi, tâm thần khiếp sợ, da đầu tê dại, hồn bay phách tán. Trong lòng hắn kêu lên không ổn, lui về phía sau, không cần nghĩ ngợi hướng về đằng xa bay đi như tên bắn. Giờ phút này thấy ánh mắt Vương Lâm mang theo sát khí nhìn lại, nam tử trung niên này tâm thần chấn động, sắc mặt trong nháy mắt tái nhợt không còn chút máu, trong lúc lui về phía sau cắn răng, đổi hướng nhanh chóng bay vào bên trong đám sương mù.
Phản ứng của nam tử trung niên này cực nhanh, hiển nhiên cũng là người có kinh nghiệm chinh chiến. Hắn mơ hồ cũng nhìn ra được sự hùng mạnh của Vương Lâm, hiểu được cho dù mình có lùi lại nhanh hơn nữa cũng không thể thoát được sát kiếp, nên liều chết hạ thân thể xuống, muốn xông vào trong đám sương mù thần bí kia.
Tiến vào trong đám sương mù có thể sẽ chết, nhưng nếu không vào thì chắc chắn sẽ chết. Đây là một điều rất dễ hiểu, nhưng cũng là một lựa chọn rất khó khăn. Vương Lâm trong lúc bước tới thân ảnh như cầu vồng, gào thét tiến thẳng tới tu sĩ trung niên kia. Người này lúc này thân thể đang hạ xuống, sau khi nhìn thấy Vương Lâm tới nhanh như vậy, ánh mắt cũng lộ ra vẻ điên cuồng, tay phải vỗ lên ngực, trực tiếp phun ra một ngụm nguyên thần huyết, triển khai Huyết Độn thuật có thể gây ra cho bản thân thương tổn cực lớn, khiến cho tốc độ của hắn bạo tănng, ầm ầm xông vào đám sương mù phía dưới, sắp sửa tiến vào trong đám sương mù.