Thanh Lang to lớn cả vạn trượng, cho dù ở trong tinh không không thể hiện rõ sự to lớn của nó nhưng cũng khiến những người chứng kiến chấn động tâm thần.
Phía sau sáu tu chân tinh của Phụng Thiên Lang tộc, sương mù màu đỏ ngập trời tỏa ra. Thân ảnh Vương Lâm xuất hiện. Hai mắt hắn lóe lên hồng quang, thương thế của nguyên thần đã hơi khôi phục, lạnh lùng nhìn lại, hai tay không dừng lại chút nào, vừa lùi lại phía sau vừa hướng về sáu tu chân tinh kia cách không vỗ một cái. Sáu khối tu chân tinh đi trứoc vừa ầm ầm bộc phát. Một tu chân tinh trong số đó dưới chấn động kịch liệt ầm ầm sụp đổ. Lực lượng sụp đổ này cực kỳ kinh thiên. Tu chân tinh này không phải là một phế tinh mà lại là một tu chân tinh mà Phụng Thiên lang tộc vất vả lắm mới có được, tràn ngập linh khí. Lực lượng sụp đổ của nó tu chân tinh hoang phế không thể so sánh nổi. Trên đó không chỉ có núi non đại địa mà còn có linh khí nồng đậm tràn ra. Tiếng động ầm ầm vang lên chấn động thiên địa. Tu chân tinh này tứ phân ngũ liệt, vô số đá vụn bị cuốn ra, hình thành một cơn lốc thổi tới.
Trong nháy mắt khi tu chân tinh này nổ tung, Vương Lâm nắm chắc cơ hội. Hắn đã sớm tính rằng đối phương sẽ đuổi theo, sau khi thôn phệ để khôi phục nguyên thần thì lại lưu lại nơi này phục kích đại hán của Phụng Thiên lang tộc, đợi tới khi hắn tới đây liền đánh tan tu chân tinh này. Nếu chỉ là một tu chân tinh thì không thể thể hiện hết sự quyết đoán và sát khí của Vương Lâm. Trong nháy mắt khi tu chân tinh đầu tiên nổ tung, năm tu chân tinh còn lại cũng đồng thời ầm ầm bùng nổ. Vô số đá vụn bay ra, không ngừng sụp đổ, hóa thành một lực lượng kinh khủng ầm ầm khuếch tán về bốn phương tám hướng.
Từ xa nhìn lại, cảnh tượng này như là trời sụp, như ngày tận thế đã tới. Sáu tu chân tinh đồng thời nổ tung, hình thành một cơn lốc, bùng lên như một cái miệng khổng lồ lao thẳng về phía đại hán mà cắn nuốt, trong nháy mắt đã nuốt trọn hắn.
Những tiếng chấn động ầm ầm kịch liệt điên cuồng vang lên trong sao trời. Nhưng đúng lúc này, một tiếng Thiên Lang gầm rú kinh thiên vang lên. Chỉ thấy trong cơn lốc do sáu tu chân tinh, Thanh Lang vạn trượng kia dữ tợn lao ra, bên ngoài tuy không nhỏ đi chút nào nhưng đã trở nên hư ảo hơn phân nửa, ngay cả thần thái cũng ảm đạm đi không ít.
Lúc này khi lao ra, vừa rống giận, nó vừa lao thẳng về phía Vương Lâm như Thiên Lang thôn nguyệt, há to miệng sói, trực tiếp cắn tới. Thấy cái miệng sói kia đã tới gần, sắp nuốt trọng Vương Lâm thì Vương Lâm vừa lui lại vừa cười lạnh, tay phải bỗng nhiên vung lên. Lập tức một cái mai rùa xuất hiện trước người hắn. Cái mai rùa này tỏa ra u quang vạn trượng, như những luồng kiếm quang chiếu về bốn phía, điên cuồng xuyên thấu ra. Ánh sáng lóe lên, cái mai rùa đó lại trở nên hư ảo, điên cuồng bành trướng, bất ngờ hóa thành một con rùa khổng lồ. Con rùa này chính là lão Chu Tước tặng cho Vương Lâm, vốn là Cổ Hồn cấm trên đấu trường của Đại đế tinh biến ảo ra. Nó che chở Vương Lâm, ngửa mặt lên trời gầm lên một tiếng kinh thiên. Thanh Lang kia lao tới ầm một tiếng liền cắn vào mai rùa.