Trong lúc mơ màng dường như có một sức mạnh không thể nói rõ, sau khi khiến cho Vương Lâm giãy giụa không thể hình dung được, cũng đã hóa thành một đạo cầu vồng rời khỏi.
Nếu không có lần lựa chọn đầu tiên với đề nghị của Lam Mộng Đạo Tôn, nếu không có Chu Tước đời đầu tiên đã cho Vương Lâm lần khảo nghiệm thứ hai, khiến cho đạo tâm của hắn, khiến cho niềm tin của hắn đã dần đạt tới trình độ của một nhất đại tông sư.
Quan trọng hơn đó là nếu không nhìn thấy ký ức của Ti Mặc Tử, thấy được những thứ rất giống với bản thân mình, nếu không có những hình ảnh cho thấy sự lựa chọn con đường khác nhau, thì có lẽ Vương Lâm thực sự đã lựa chọn ở lại. trở thành nô bộc của Chưởng tôn. lời nói của Chưởng tôn đã điểm lên tử huyệt của Vương Lâm. Mặc dù đã rời khỏi phạm vi của Hỏa Tước tộc, nhưng lập tức liền bị lực xung kích sau khi thánh địa của Hỏa tước tộc sụp đổ tràn tới từ phía sau. Một ngọn lửa tạo thành hình tròn hướng về bốn phương tám hướng ầm ầm lao tới, liên tục hủy diệt những bộ lạc của Hỏa Tước tộc ở gần nhất. Ngọn lửa này bùng lên ngợp trời ở phía sau lưng Vương Lâm.
Tiếng ầm vang mơ hồ chầm chậm truyền đến, chấn động cả tinh không, nhưng Vương Lâm đang mơ màng cũng không hề tỉnh lại chút nào.
Trái tim hắn giống như đã bị nứt ra, toàn thân đau nhức.
Không biết qua bao lâu, vẻ mê man trong mắt Vương Lâm dần dần tiêu tan, thay vào đó là một vẻ ảm đạm. Thương thế trong cơ thể cũng đã tới mức phải được chữa trị, nếu không tu vi sẽ bị thụt lùi không cách nào hồi phục được.
Tu đạo tới trình độ của hắn, thương thế tầm thường cũng không có gì đáng ngại, chỉ khi nào bị trọng thương, sự nghiêm trọng của thương thế cũng phải đạt tới mức kinh người, nếu không cẩn thận, sẽ ảnh hưởng tới tu vi.
Cũng may mắn hắn thân là Cổ Thần, sức hồi phục của thân thể cực kỳ mạnh mẽ, đây cũng là điều khiến cho Vương Lâm so với những tu sĩ khác hoàn toàn khác biệt. Cùng một thương thế, có lẽ người khác phải mất hàng trăm năm mới có thể hồi phục, nhưng đối với hắn thời gian được rút ngắn đi rất nhiều.
- Uyển Nhi, hãy tin ta, ta có thể làm cho nàng sống lại. Đến lúc đó, chúng ta sẽ cùng với Bình Nhi, cả nhà sẽ sống trong một sơn thôn không ai nhận ra chúng ta, yên bình mà sống cả đời. Ta còn muốn dạy Bình Nhi khắc tượng gỗ, đem kỹ thuật của phụ thân truyền cho nó.
Vương Lâm thì thào, hắn đột nhiên rất nhớ nhà, rất nhớ tinh không trong giới nội. Thái Cổ Tinh Thần này tuy rộng lớn, nhưng làm cho hắn cảm thấy thân thuộc.
Ở nơi này, tinh không mịt mù, nhìn không thấy giới hạn. Tinh không tối đen, những điểm tinh quang lấp lánh, nhưng không có một chút ấm áp, chỉ có sự lạnh lẽo. Nếu có, thì chỉ có cảm giác cô độc nổi lên trong lòng Vương Lâm.