Tư Mặc Tử rời đi.
Vân Lạc đại ti cùng đi với hắn, dưới ánh mắt Vương Lâm, rời khỏi Đại đế tinh, dần dần đi xa không nhìn thấy thân ảnh.
Kết quả của trận chiến này vượt ra ngoài sự dự liệu của tất cả tu sĩ nơi đây. Ngay cả Lão Chu Tước cũng thật không ngờ, nhưng với tu vi hùng mạnh cũng mơ hồ nhìn ra một chút gì đó.
Cho dù như vậy, cũng không cản trở uy danh của Vương Lâm quật khởi ở nơi đây! Trong mắt mấy vạn tu sĩ, một trận chiến vừa rồi cũng đủ để cho họ thấy được Vương Lâm là người có thể giao chiến với cao thủ bước thứ ba!
Cuộc tuyển chọn trưởng lão của Lạc Sinh Hội bị gián đoạn cho tới bây giờ cũng lại bắt đầu tiếp tục, nhưng tất cả những chuyện này, bất kể chuyện gì cũng đã không còn liên quan đến Vương Lâm.
Trong vùng đất Điên Lạc, Lưu Kim Bưu cùng với Hứa Lập Quốc đang ở trên một tinh cầu hoang dã, trong khoảng thời gian này đã bị người của Hỏa Tước tộc lùng sục gắt gao một lượt.
Đối với Hỏa Tước tộc mà nói, cuộc thí luyện trên Đại đế tinh là một cơ hội tuyệt diệu cho bọn họ.
Trong lúc truy tìm gắt gao, người của Hỏa Tước tộc đã tìm thấy Lưu Kim Bưu cùng với linh hồn thủ hộ Hứa Lập Quốc đang ẩn náu ở chỗ sâu nhất trên tinh cầu hoang dã.
Sau một hồi ác chiến, Lưu Kim Bưu bị bắt, bị bí mật đưa ra khỏi vùng đất Điên Lạc, gặp lão tổ của Hỏa Tước tộc ở bên ngoài.
Lưu Kim Bưu dọc đường thần sắc âm trầm, một lời không nói, nhưng tren người hắn cũng có một khí thế của nhất đại tông sư, một khí thế vô hình của một người nắm giữ quyền lực rất lâu, một lời nói ra có thể tiêu diệt vạn người.
Trong Thái Cổ Tinh Thần bên ngoài vùng đất Điên Lạc, sau khi Lưu Kim Bưu bị người của Hỏa Tước tộc đưa ra, lão tổ của Hỏa Tước tộc thủy chung vẫn cẩn thận không dám lại gần nửa bước kia trong mắt lập tức lóe lên vẻ vui mừng như điên.
Thân thể hắn bước về phía trước một bước, không để ý tới người của Hỏa tước tộc đang bái kiến, tay phải giơ lên hóa thành một ngọn lửa, trực tiếp vỗ về phía Lưu Kim Bưu!
Lưu Kim Bưu thần sắc không hề có một chút hoảng loạn, lộ ra vẻ tang thương vô tận, lạnh lùng nhìn chằm chằm lão tổ của Hỏa tước tộc đang tới gần!
Ánh mắt bình tĩnh của hắn rơi vào trong mắt lão tổ của Hỏa Tước tộc cũng khiến cho lão tổ này tâm thần chấn động.
- Chắc chắn không thể sai được. Loại khí thế áp đảo này chỉ có người quanh năm chiến giữ địa vị cao mới có được. Người này nếu thực sự là Chu tước thì phải như vậy!
Trong tiếng hừ lạnh, tay phải của lão tổ này ầm ầm đánh lên người Lưu Kim Bưu. Sức mạnh của ngọn lửa bất chợt chảy vào bên trong cơ thể của Lưu Kim Bưu, ngay khi quét ngang liền ngưng tụ lại trên mi tâm.
- Hỏa Tước tiểu tộc, lợi dụng lúc lão phu bế quan chữa thương chưa lành đánh lén, ngươi cũng giống như tổ tiên của ngươi, cũng chỉ làm ra một trò đùa mà thôi!
Lưu Kim Bưu cười nhạt nói.
Lão tổ của Hỏa Tước tộc này ánh mắt lóe lên, sự nghi hoặc trong lòng lập tức tiêu tan. Lúc trước hắn quan sát đã phát hiện ra sức mạnh của ngọn lửa trong cơ thể đối phương không nhiều lắm, lúc này nghe nói vậy sao còn có thể nghi ngờ, tay phải vung lên. Lập tức cánh tay phải của Lưu Kim Bưu ầm ầm chấn động, một vết thương đột nhiên xuất hiện, từ bên trong chảy ra rất nhiều máu tươi.