Vương Lâm tu đạo hai ngàn năm tới nay cũng chỉ sáng tạo ra có ba thức thần thông. Tàn Dạ mạnh tới kinh thiên, có quy tắc ban đầu khó lường khó thấy, chỉ trong tích tắc khi ngày mới vừa bắt đầu, dưới tình huống không tổn hao nguyên lực có thể thể hiện toàn bộ uy lực cực mạnh của thuật này.
Cho dù là tu vi hiện nay của Vương Lâm thì nếu mạnh mẽ sử dụng Tàn Dạ, thay đổi tinh không, chuyển vị quỹ tích của tinh cầu, hóa thành ngày đêm, hóa đêm thành bình minh, khởi động lực lượng của Tàn Dạ thì cũng phải cực kỳ cẩn thận.
Còn về thần thông Nguyệt Lưu thì dù uy lực còn thua kém Tàn Dạ một chút nhưng thuật này lại có quy tắc Tuế Nguyệt, trong thiên địa không có bất cứ kẻ nào có thể phòng ngự và chống cự nổi. Năm tháng có thể bao trùm vạn vật, vô hình trung có thể so sánh với thiên đạo.
Khoảnh khắc khi đêm tàn, ánh sáng của tuế nguyệt, mộng hồi đạo cổ. Ba thức thần thông của Vương Lâm từ sau khi đánh một trận với Thủy Đạo Tử, trọng thương suýt chết, bị phủ trong Thiên Nghịch, được chủ nhân phong giới trợ giúp, bước vào địa phương cực kỳ huyền diệu. Dù là hiện giờ Vương Lâm cũng không rõ hết những thứ trong Đạo Cảnh. Trong đầu Vương Lâm hiện lên có hai thức thần thông. Thức thứ nhất chính là khi gặp Thiên Vân Tử tu vi thiên nhân suy kiếp tại vùng đất Yêu Linh, Vương Lâm bị thương nặng, thi triển ra Mộng Về Viễn Cổ - Thần thông bảo mệnh của Cổ thần bát tinh. Đó là lần đầu tiên trong đời hắn thi triển một thức thần thông tiếp cận với đạo thuật. Thức thứ hai chính là lão giả Phong diệt tộc thi triển ra - Tán Đạo. Hai thức thần thông cường đại này ăn sâu vào trong trí nhớ của Vương Lâm, không thể xóa nhòa. Ở trong Đạo Cảnh mười năm, Vương Lâm hiểu được thần thông có uy lực kinh người như Mộng Về Viễn Cổ của Cổ Thần vốn tu sĩ không có khả năng th itiêrn. Dù Vương Lâm là Cổ thần thì cũng không thể làm nổi. Nhưng cả đời Vương Lâm trải qua rất nhiều nguy cơ và cơ duyên, đối với Tán Đạo của lão già Phong diệt tộc trong Phong giới năm xưa lại có thể mở ra một cánh cửa đạo thuật mới.
Chẳng qua đạo thuật này quá mức mơ hồ, nếu là lúc tầm thường thì Vương Lâm cũng không thể cân nhắc thấu triệt được. Nhưng ở trong Đạo Cảnh, Vương Lâm lại lấy nghị lực và sự kiên trì lớn lao, mượn Đạo Cảnh đem dung hợp thuật này với Mộng Về Viễn Cổ, sáng chế ra Mộng Đạo thuật. Năm đó ở bên ngoài cái khe của Yêu Tông tại Vân Hải tinh vực, Vương Lâm đã hơi thi triển ra, liền khiến cho trưởng lão thiên nhân suy kiếp của Yêu Tông căn bản không phát hiện ra nửa điểm, suýt nữa đạo tâm sụp đổ. Nếu không phải là Vương Lâm nói ra thì ngày đó trưởng lão Yêu Tông nhất định sẽ tan nát đạo tâm, chết bởi Mộng Đạo. Nói thì phức tạp nhưng trên thực tế, đó chính là một loại ma hóa tâm ma trong đạo niệm của đối phương, lấy tâm ma của đối phương phá tan đạo tâm, tự hủy diệt bản thân! Dù có là tu sĩ không tu hành ý cảnh thì cũng sẽ có tâm ma. Mà tâm ma này chính là đạo thuật của Vương Lâm. Đạo thuật này cực kỳ huyền diệu, cho dù là tu sĩ bước thứ ba thì tuyệt đối cũng không có nhiều người nắm được. Có thể có được loại đạo thuật này là một cơ duyên lớn lao. Dù mạnh mẽ như Lam Mộng đạo tôn thì cũng không thể có nổi.