Vụ Ma thương vờn quanh Cổ ma này tốc độ càng nhanh, đột nhiên tới gần Tư Mặc Tử. Đồng tử trong hai mắt Tư Mặc Tử co rụt lại. Hắn đã sớm đoán trước được, nhưng lại không ngờ nó lại cường hãn tới mức như vậy.
- Người này chưa đạt tới bước thứ ba, nhưng lại có thể cùng ta đánh một trận, nếu như hắn phá vỡ không môn, chỉ sợ ta hoàn toàn không phải là đối thủ của hắn. Nếu hắn biết được chuyện liên quan tới ta năm đó, chắc chắn người đến từ nội giới này phải chết. Đáng tiếc lúc này ở trên Đại đế tinh, ta không thể ra sát chiêu!
Thân thể Tư Mặc Tử cũng không lùi lại, mà ngay khi hai mắt co rút lại, ánh mắt lộ ra hàn quang. Chỉ là ngay khi hàn quang này lóe lên, hắn liền lập tức biến sắc, phun ra một ngụm máu tươi, thân thể bất chợt lùi lại.
- Đáng chết, Chưởng Tôn đại nhân nói rất đúng, tất cả những hư hỏa tu sĩ đều đáng chết! Đáng chết! Hư hỏa này không thể né tránh, chỉ cần tâm tình khẽ động sẽ bị thiêu đốt. Nếu cứ tiếp tục như thế này, trận chiến này đối với ta sẽ rất bất lợi!
Tư Mặc tử không suy nghĩ nhiều, tay phải giơ lên vung về phía trước, lập tức một dải lụa màu trắng bất ngờ xuất hiện trong tay hắn. Trên dải lụa này còn có một vết máu tươi giống như là một bông hoa mai, vệt máu này thoạt nhìn mà giật mình, cực kỳ kinh người.
Dải lụa màu trắng này bị Tư Mặc tử vung lên, lập tức tung bay. Ngay cả vết máu tươi trên đó cũng hóa thành một đám sương đỏ, tràn ngập phía trước tư Mặc Tử.
Bên trong đám sương mù mơ hồ truyền ra một tiếng than dài. Dưới ánh mắt Vương Lâm, hắn rõ ràng thấy được bên trong đám sương đỏ kia đột nhiên có một thân ảnh uyển chuyển đi ra.
Thân ảnh này nhìn không rõ hình dáng, toàn thân mặc một bộ đồ lụa trắng, sau khi xuất hiện giơ tay lên, ấn về phía Cổ Ma hồn đang tới gần.
Một luồng sức mạnh tuế nguyệt trong tiếng ầm ầm từ trong tay của nữ tử này tràn ra, khiến cho phía trước vặn vẹo, bao vây Cổ Ma Hồn vào bên trong.
Hết thảy chuyện này chỉ diễn ra trong nháy mắt, thân thể Vương Lâm bước về phía trước, tay phải vung lên, tinh điểm Cổ Thần trên mi tâm cấp tốc xoay tròn, lập tức liền có một đám u quang từ bên trong tinh điểm nhanh chóng lóe ra.
Trong nháy mắt, giữa trời đất ở phía trước Vương Lâm, ầm một tiếng, một cái lò màu đỏ rất lớn biến ảo hiện ra. Cái lò này to lớn vô cùng, sau khi xuất hiện liền tản ra một luồng khí tức tang thương.
Kinh người hơn là cái lò này vừa xuất hiện, liền bất ngờ đem Tư mặc Tử cùng với thân ảnh nữ tử bên trong đám sương đỏ ở phía trước thể thể hắn bao phủ vào bên trong pháp khí của vương tộc Cổ Thần, Thiên hoàng Lô này. Tư Mặc Tử sắc mặt lập tức biến đổi, ngẩg mạnh đầu, thân thể hắn từng bước tiến về phía trước, muốn mang theo nữ tử bên trong đám sương đỏ ra khỏi Thiên Hoàng Lô. Nhưng ngay khi thân thể hắn định chuyển động, hai mắt Vương Lâm lóe lên hồng quang ngợp trời, tay phải giơ lên hướng về phía Tư Mặc Tử tung một chỉ, trong miệng gầm nhẹ: