Trong nháy mắt khi mười nhịp thở trôi qua, lôi đồ bên ngoài thân thể Vương Lâm tỏa sáng vạn trượng, bên trong ẩn chứa cả ngọn lửa Chu Tước bốn lần tỉnh giấc của Vương Lâm.
- Viễn cổ tiên tôn và viễn cổ tiên hoàng có quan hệ thế nào!
- Ở thế giới của ngươi gọi là tiên hoàng, ở thời đại của ta gọi là tiên tôn.
Chu Tước đời đầu tiên chậm rãi mở miệng, trong tiếng nói không hề thể hiện chút tâm tình nào.
Nhưng trong nháy mắt khi lời nói này vừa dứt, ngọn lửa trên bàn tay nơi Vương Lâm đứng lại một lần nữa tăng mạnh. Ngọn lửa như gió lốc lập tức bị xé nát, ở bàn tay hình thành một con Chu Tước khổng lồ. Con Chu TƯớc này thoạt nhìn rất già nua, dường như đã trải qua vô số năm tháng. Ánh mắt Chu Tước này âm u, vừa xuất hiện liền kêu lên một tiếng kinh thiên động địa, sau đó thân thể liền lao thẳng tới Vương Lâm.
Mười một nhịp thở trôi qua, ánh mắt Vương Lâm lộ vẻ điên cuồng, hai tay bắt quyết, lôi đồ và ngọn lửa bên ngoài cơ thể bành trướng. Trong nháy mắt khi Chu Tước kia vọt tới, hắn đứng dậy, ầm ầm đẩy lên trên một cái.
Chu Tước già nua vừa biến ảo ra kia va chạm với lôi đồ. Tiếng ầm vang điên cuồng vọng khắp thiên địa, lại có một lực trùng kích tràn ra khắp bốn phương tám hướng.
Thân thể Vương Lâm kịch chấn. Thân thể hồn phách dưới lực trùng kích này liền bị nổ tung một nửa, hồn lực tiêu tán rất nhiều. Thân thể bên ngoài Đại đế tinh cũng rung động mạnh.
Thân thể hắn phun ra máu tươi, lung lay muốn ngã, sắc mặt xám như tro tàn, lại có một lượng lớn sương mù màu đỏ từ trong cơ thể tràn ra. Đó là máu huyết toàn thân hắn bị bốc hơi một lượng lớn mà thành.
Cảnh tượng này khiến tu sĩ đang xem xét bốn phía trợn mắt há mồm, mà đôi mắt lão Chu Tước cũng co rút lại, gầm nhẹ một tiếng liền bước về phía trước, trực tiếp đi tới dưới Thiên phương hương, tay phải giơ lên đặt lên đó, thần thức ầm ầm tràn vào trong Thiên phương giới.
Trong nháy mắt khi thần thức tiến vào, tiếng nói của hắn đã gầm thét trong giới này.
- Lão tổ! ngươi có ý gì vậy. Chẳng lẽ hắn không phải là tộc nhân của Chu Tước tộc ta, chẳng lẽ hắn là do người khác tạo ra.
- ngươi lui ra!
Tiếng nói ong ong kia gầm nhẹ, hóa thành một lực lượng vô hình trực tiếp rơi lên thần thức của lão Chu Tước, đẩy thẳng thần thức của hắn ra khỏi Thiên phương hương.
- Bổn tước tự có tính toán!
Sau mười hai nhịp thở, lôi đồ sụp đổ, hóa thành nhiều mảnh bị cuốn về đồng tử trong mắt Vương Lâm. Ngọn lửa trên thân thể Chu Tước già nua kia hơi sững lại, thân thể sụp đổ lùi lại phía sau hơn mười trượng.
Tay phải Vương Lâm vung lên, trước người lại xuất hiện một cái khe trữ vật, bên trong lóe lên huyết quang. Huyết kiếm vọt ra. thần sắc Vương Lâm dữ tợn, điểm một cái, huyết kiếm lao thẳng về phía chân trời, đánh tới Chu Tước kia.
Cũng trong tích tắc này, theo sát huyết kiếm, hai tay Vương Lâm bắt quyết, điểm một chỉ lên bầu trời, quát:
- lấy danh nghĩa lôi đỉnh của ta, ngưng tụ vạn đạo lôi đồ, mở ra cổ lôi giới!
Tiếng nói của hắn trong nhịp thở thứ mười ba vang lên càng ngày càng lớn, cũng trong nháy mắt khi ra khỏi miệng hắn, tay phải Vương Lâm giơ lên hư không phía trước kéo một cái.