Hư hỏa vô hình có thể thiêu đốt tất cả tâm tình, hóa thành hỏa diễm nhưng lại chỉ có thể đả thương tu sĩ ngoại tộc, đối với bản thân tu sĩ Chu Tước tộc thì lại không có tác dụng đề cao tu vi bản thân.
Hư hỏa chính là ngọn lửa diệt thế của Chu Tước tộc. Nó cũng có thể sát nhân nhưng lại không thể tinh luyện ra từ trong cơ thể tu sĩ. Số lượng của nó cố định, vì thế vĩnh hằng bất diệt.
Thực hỏa chuyển hóa thành bao nhiêu thì cho tới khi tu sĩ tử vong cũng chỉ có như vậy mà thôi.
Nhưng lúc này trong nháy mắt khi hư hỏa của Vương Lâm sinh ra lại bị mây mù từ lực quét ngang, bên trong lại xảy ra một loại biến hóa quỷ dị mà ngay cả lão tổ đời thứ nhất cũng không thể lý giải. Hư hỏa trong nháy mắt khi sinh ra lại hấp thu một tia từ lực. Nếu như vậy thôi thì cũng không đáng nói, một tia từ lực ngưng tụ từ bên ngoài thì lúc nào lực hút cũng có thể tiêu tan.
Nhưng trong hư hỏa của Vương Lâm lại chính là từ lực do thiên đạo tạo ra, lực hút vĩnh hằng. Do vậy hư hỏa dù uy lực không có biến hóa nhưng sự tồn tại của nó lại có thể khiến cho Vương Lâm là người thứ nhất từ cổ chí kim có thể hấp thu thêm hư hỏa. Lúc hư hỏa sinh ra cũng không nhiều như nếu như không ngừng hấp thu thêm hư hỏa. Lúc hư hỏa sinh ra cũng không nhiều như nếu như không ngừng hấp thu thì sự cường đại của hư hỏa của hắn có thể khiến cho ai cũng phải kinh sợ. sương mù chứa từ lực ở bên trong thân thể Vương Lâm điên cuồng khuếch tán ra, trong nháy mắt đã tràn ngập toàn bộ Địa phương giới, một lát sau đã phá vỡ giới này, từ nơi này cuồn cuộn lan ra Đại đế tinh.
Vô tận sương mù từ lực lao ra, tràn ngập khắp bầu trời Đại đế tinh, trong lúc khuếch tán lại trở lên bên ngoài Đại đế tinh, trở thành sương mù vờn quanh Đại đế tinh.
Nhìn qua thì tựa hồ làn sương mù này cũng chẳng có gì biến hóa. Nhưng nếu quan sát tỉ mỉ thì vẫn có thể phát hiện có những chỗ bất đồng.
Trước khi tiến vào THiên Nghịch thì sương mù từ lực này dường như là vật chết, tràn đầy bạo ngược. Nhưng lúc này phảng phất nó đã hóa thành một chỉnh thể, dường như tràn ngập sinh cơ.
Mấy vạn tu sĩ trên Đại đế tinh ngơ ngác nhìn cảnh tượng này. Trong ánh mắt họ, sau khi tất cả sương mù từ lực từ trong cây hương kia tràn ra, cây hương đã bị đốt một nửa giờ phút này phát ra tiếng răng rắc.
Tiếng động này rất chói tai, rõ ràng truyền vào tai của những tu sĩ xung quanh. Trên cây hương xuất hiện những khe nứt mịn màng. Những khe nứt này càng lúc càng nhiều, chỉ trong chốc lát đã tràn ngập toàn bộ cây hương.