Chuyện ngàn năm trước như cánh bướm từ trong tay Vương Lâm, hóa thành một tàn hồn. Hắn buông tay ra, chỉ có thể nhìn cánh bướm kia chầm chậm tiêu tan trong bàn tay, hóa thành làn gió bay đi.
Vương Lâm ôm Lý Mộ Uyển trong lòng. Ánh mắt nàng không đành, mang theo sự quyến luyến, khuôn mặt chậm rãi già đi, dường như trải qua cả đời người, cuối cùng tóc bạc da mồi, nhìn Vương Lâm với đôi mắt mà hắn không thể quên được.
Nàng giơ tay phải lên như muốn chạm vào khuôn mặt Vương Lâm, nhưng cuối cùng ở giữa không trung mất đi tất cả sức lực, rơi xuống. Nước mắt theo khóe mắt nhỏ xuống mặt đất, hóa thành những vết ẩm lan ra.
Trong nháy mắt, cả trăm ngàn năm qua đi, bãi bể nương dâu chỉ trong chớp mắt.
Trong thiên địa này, thời gian trăm ngàn năm tuy không thể xưng là lâu như trời đất nhưng có thể khiến mọi người quên đi hết thảy. Nhưng mà thời gian dường như nghịch chuyển. Vương Lâmd đang ôm người hắn không thể bỏ, là Lý mộ uyển năm đó đã hóa thành một đám u hồn, bàn tay hắn không giữ nổi.
Hiện giờ Lý Mộ uyển dù là hư ảo nhưng trong lòng Vương Lâm vẫn cảm thấy chân thật như vậy, như đang ôm cả thế giới này. chỉ là hắn hiện giờ không còn bao nhiêu sức lực, đã không còn thân thể. Lồng ngực và hai tay hắn dưới sự thiêu đốt của ngọn lửa đen trong linh hồn trở nên trong suốt, xuyên qua cơ thể Lý Mộ uyển, tiêu tan. Khuôn mặt hắn cũng biến hóa nhanh chóng, từ một trung niên thành một lão già đầy nếp nhăn. cảnh tượng năm đó dường như lặp lại, chỉ là thân phận thì đã thay đổi mà thôi.
Duy chỉ có một thứ không thay đổi đó là sự ôn nhu trong đôi mắt Vương Lâm. Cùng với thân thể hắn tiêu tan, ngọn lửa đen kia cuối cùng lan ra khắp ngọn lửa màu lam, hàon toàn hóa thành nghiệp hỏa. Vương Lâm hoàn toàn biến mất trong thiên địa, chỉ còn có ánh mắt tràn ngập ngọn lửa đen đang càng ngày càng xa Lý mộ Uyển, càng ngày càng cao.
Thân thể Lý Mộ Uyển tê liệt co quắp ngồi trên mặt đất. Nàng kinh ngạc nhìn ánh mắt như vĩnh hằng trên bầu trời, tâm thần chấn động.
- Ngươi rốt cục là ai!
Lý mộ Uyển gắng gượng hô lên. Trong đầu nàng có một cảm giác đau đớn. Nàng không biết nó tới từ nơi nào nhưng càng ngày càng đậm.
Nghiệp hỏa dấy lên, hủy diệt hết thảy, nhưng không hủy diệt được trái tim của Vương Lâm, không hủy diệt được ký ức của hắn.
- Nghiệp hỏa do chấp niệm của ta tạo thành. Ta lấy chấp niệm tu đạo, cả đời vì nàng!
- Thiên địa bất nhân, muốn xóa đi tất cả chấp niệm, nhưng chấp niệm của ta đã hóa nghiệp hỏa, dù là trời cũng không thể xóa được!
nếu như nghiệp hỏa này đốt cháy thân thể ta, nếu như chấp niệm này muốn hủy diệt ta thì ta cũng không hối hận! Nghiệp hỏa này là ý niệm cả đời Vương Lâm ta, chính là thiên đạo của Vương Lâm ta!