Thiếu nữ này mặc một tiểu sam màu vàng, mái tóc bện làm hai, nhẹ nhàng phất phơ phía sau thân thể, khiến nàng thoạt nhìn vô cùng đáng yêu.
Tướng mạo nàng cũng không phải là tuyệt mỹ, cũng không phải rất tinh xảo, trên mặt còn có nét thơ ngây của trẻ con nhưng vẫn có thể thấy tính tình ôn nhu của nàng.
- Luyện đan thật sự đúng là quá khó, luyện mãi không xong. Mình rõ ràng đã rất để tâm rồi.
Thiếu nữ đi trong núi, bĩu môi nói.
- Không biết ca ca hiện giờ thế nào. THiên tư huynh ấy tốt hơn mình, vừa vào phái đã được bồi dưỡng trọng điểm. Ta cần phải cố gắng hơn nữa, không để huynh ấy xem thường.
Thiếu nữ đang đi đột nhiên dừng thân, ánh mắt rơi vào một cây thảo dược phát sáng ở dưới một gốc cây không xa, bước tới nhẹ nhàng hái vài lá thảo dược, không hề phát hiện ra phía sau nàng từ lúc nào đã xuất hiện một thân ảnh cô độc.
Vương Lâm kinh ngạc nhìn thiếu nữ phía trước. Tuy rằng vẻ ngoài đối phương so với năm xưa có hơi khác nhưng hắn chỉ nhìn một cái là nhận ra.
Ánh mắt Vương Lâm dần dần lộ vẻ ôn nhu, đứng ở nơi đó, lòng đầy đau khổ.
Thiếu nữ sau khi hái vài lá thảo dược, cẩn thận đặt trong túi trữ vật, đứng dậy đang muốn rời đi, đột nhiên thân thể sững lại, lùi lại phía sau vài bước, ngồi xuống gạt bụi cỏ ra, thấy một con thú nhỏ.
Con thú này trông như con sóc, đang nằm hấp hối, đùi phải bị thương huyết nhục mơ hồ, dường như bị cắn một cái mà ra thế này.
Thiéu nữ thở dài một tiếng, ánh mắt lộ vẻ thương xót, vội vàng xuất túi trữ vật, lấy ra một ít thảo dược, sau khi nghiền nát mới bôi lên miệng vết thương của con thú.
Chỉ là thứ thảo dược này hiển nhiên không thể giúp con thú nhỏ có thể sống sót. Hai mắt nó ảm đạm dần, máu chảy ra rất nhiều, sắp chết tới nơi rồi.
Ánh mắt thiếu nữ lo lắng, vội vàng ôm nhẹ lấy con thú nhỏ, xoay người đi về phía đan phòng dưới nói gặp sư tôn. nhưng vừa quay đầu lại, nàng lập tức kinh hãi kêu lên một tiếng, thân thể nhanh chóng lùi lại, đôi mắt lộ vẻ hoảng sợ.
Khi nàng đột nhiên xoay người hiển nhiên là nhìn thấy Vương Lâm ở phía sau, nhất thời bị dọa khiếp hãi.
- Để ta giúp.
thấy ánh mắt sợ hãi của thiếu nữ, trong lòng Vương Lâm run rẩy, êm ái mở miệng, tay phải giơ lên vung về phía trước. Lập tức một đạo bạch quang lóe lên rơi vào người con thú nhỏ trong lòng thiếu nữ. Vết thương trên người con thú nhanh chóng khép lại với tốc độ mắt thường có thể trông thấy. Ngay cả đôi mắt đã mờ dần trong nháy mắt cũng có thần thái.
Con thú nhỏ sau khi hồi phục thân thể liền nhoáng lên, từ trong lòng thiếu nữ nhảy lên một nhánh cây, quay đầu nhìn hai người một cái, sau đó liền biến mất phía xa xa.
Thiếu nữ hít sâu một hơi, vỗ vỗ ngực, tò mò nhìn Vương Lâm, thấp giọng nói:
- Vãn bối Lý Mộ Uyển ra mắt tiền bối. Không biết tiền bối là ở môn phái nào, muốn tới tìm sư tôn của vãn bối sao?
Vương Lâm lắc đầu, nhìn thiếu nữ trước mắt, thần sắc càng thêm ôn nhu, nhẹ giọng nói: