Đây dường như chính là bản thân hắn!
Thanh niên thi từ cuồng phóng, nâng chén uống cạn không ngờ lại giống hệt Vương Lâm!
Thứ duy nhất khác nhau chính là dấu vết năm tháng. Vương Lâm dù nhìn như thanh niên nhưng trên thực tế đã hai ngàn tuổi. Trên người hắn hiển nhiên tràn ngập cảm giác năm tháng.
Còn người thanh niên đang uống rượu này trên người lại tràn ngập sinh cơ, nhìn thế nào đi nữa cũng chỉ là một phàm nhân gần ba mươi tuổi mà thôi!
Cả người Vương Lâm sững sờ nhìn chiếc thuyền đang trôi xa dần. Thanh niên trên thuyền buông chén rượu, giơ tay lau vết rượu nơi khóe miệng.
- Hay, thơ của công tử thật không giống bình thường. Theo như tiểu nhân thấy thì bài thơ này chỉ trên trời mới có, nhân gian khó có thể nghe thấy. Hay lắm, tuyệt!
Một tùy tùng phía sau thanh niên nói. Tùy tùng này thoạt nhìn chừng bốn mươi tuổi, tỏ vẻ than thở lắc đầu nói.
- Nói nhảm, đây rõ ràng là thi từ do cổ nhân lưu lại. ngươi nói cứ như là do bổn công tử tự mình làm ra vậy.
Thanh niên kia mỉm cười, cầm cây quạt ở phía trước chỉ vào tên tùy tùng, nói.
Tên tùy tùng kia cười hắc hắc, cũng không ngại, ngẩng đầu nhìn bốn phía thở dài nói:
- Công tử, chúng ta cũng không còn nhiều bạc nữa, thuê thuyền trên sông thế này tốn rất nhiều. Cũng đã bốn ngày rồi, không bằng đi về kinh thôi.
Thanh niên nọ lắc đầu, lại cầm bầu rượu bên người, uống một ngụm, đang muốn nói chuyện thì thân thể hắn sững lại, ngẩng đầu, ánh mắt rơi vào trên cây cầu bắc ngang sông.
Ở trên cầu, Vương Lâm đứng đó, ánh mắt hắn và thanh niên nọ yên lặng va chạm trong tích tắc.
Thân thể thanh niên kia run lên, sắc mặt lập tức có biến hóa, lộ vẻ kinh ngạc, nhẹ nhàng buông chén rượu, đứng lên, hướng về phía Vương Lâm đang đứng trên cầu ôm quyền cất cao giọng nói:
- vị huynh đài này, có thể lên đây đối ẩm một phen không?
Giờ phút này Vương Lâm dần dần nén lại chấn động trong tâm thần, ánh mắt lộ tia sáng kỳ dị, thân thể bước một bước về phía trước, cả người giống như một chiếc lá bị gió cuốn đi, nhẹ nhàng rơi lên thuyền.
Ba bốn người tùy tùng bên cạnh người thanh niên cặp mắt đều trợn trừng, nhìn chằm chằm vào Vương Lâm, thần sắc lộ vẻ không dám tin. Họ giật mình không chỉ vì động tác của Vương Lâm mà còn vì hình dáng của Vương Lâm giống hệt công tử nhà họ!
Rơi lên thuyền, Vương Lâm cũng không nói gì, trực tiếp ngồi xuống đối diện với người thanh niên kia.
Người thanh niên nọ cẩn thận nhìn Vương Lâm vài lần, càng nhìn trong lòng lại càng kinh ngạc. Bề ngoài của đối phương thật sự giống mình. Hắn do dự một chút, ngồi xuống, sai tùy tùng chuẩn bị chén rượu.
Chẳng bao lâu sau, tùy tùng đã mang một chén rượu khác đặt lên bàn. Người thanh niên tự mình rót rượu, ánh mắt vẫn đánh giá Vương Lâm, trong lòng thầm lấy làm kỳ quái.