- Dâng hương!
Lão Chu Tước vung hai tay lên, không còn vẻ đùa cợt như vừa rồi mà thần sắc cực kỳ nghiêm túc. Lập tức có một cảm giác không giận mà uy tỏa ra, bên trong lại còn ẩn chứa một luồng cảm giác bá đạo.
Dường như chỗ hắn đứng theo lời nói của hắn vừa thốt ra, thiên địa ầm vang, trên lưng cự quy liền có ba cây hương to lớn hiện ra chỉ thẳng lên trời. Từ xa nhìn lại cự quy dường như biến thành một tòa tế đàn khổng lồ. Trên tế đàn khổng lồ này có ba cây hương kinh thiên.
- Vùng đất Điên Lạc chúng ta thí luyện thiếu đế cực kỳ đơn giản. Ba cây hương đại biểu cho Thiên, Địa, Nhân ba huyễn giới mà người đều phải đưa hồn vào, đốt ba cây hương này! Thứ hai là cây hương này sau khi bị đốt, đừng thấy nó dài cả ngàn trượng nhưng sau khi bị đốt thì trong thời gian ngắn sẽ cháy thành tro. Người cần làm chính là tìm mọi cách khiến cho nó cháy thong thả, trước khi bị đốt hết hồn phách có thể từ trong đó đi ra, trở lại thân thể.
Sắc mặt lão Chu Tước cực kỳ nghiêm túc, nhìn về phía Vương Lâm.
- Bất cứ thí luyện nào đều có nguy hiểm. Vùng đất Điên Lạc thí luyện thiếu đế cũng như vậy.
Ngươi nếu không vượt qua nổi, sau khi đốt hương nếu trước khi cây hương cháy hết không thể ra ngoài thì hồn phách sẽ bị thiêu đốt trong đó mà chết. Có lão phu ở đây, cho dù ngươi không chết thật thì cũng sẽ khiến lão phu rất thất vọng.
Thí luyện này từ trước tới nay chỉ có hai người thành công. Lão phu là người đầu tiên, còn trước ngươi có một người. Người này thiên tư tuyệt luân, cây hương thứ nhất năm hơi thở, cây hương thứ hai chín hơi thở, cây hương thứ ba thì bị vây trong mười bốn nhịp thở. Cho dù là lão phu cũng không được như hắn.
Ngươi có dám thí luyện hay không? Trả lời cho ta biết!
Ánh mắt lão Chu Tước như đuốc nhìn Vương Lâm.
- Có gì không dám!
Thần sắc Vương Lâm bình tĩnh, mở miệng nói.
- Được, ta mong ngươi có thể mang đến sự vui mừng lần thứ ba cho ta!
Lão Chu Tước cười to, tay phải vung lên, hóa thành một cơn cuồng phong trực tiếp cuốn lấy thân thể Vương Lâm. Dưới cuồng phong, Vương Lâm tự nhiên hóa thành một tia chớp, lao thẳng tới trên lưng cự quy, tới gần cây hương thứ nhất. Ánh mắt Tư Mặc Tử lộ vẻ ác độc vô cùng, nhìn chằm chằm vào Vương Lâm. Giờ phút này vẻ mặt hắn tím đen, dù là thần thông cũng không có cách nào trong thời gian ngắn làm mất đi được. Dù sao đây cũng là thương tích do lão Chu Tước gây ra, cố tình lưu lại làm nhục hắn.