- Lần này mấy lão quái tới cũng không ít nhỉ.
ngay trong nháy mắt mọi người ngẩng đầu lên , tiếng nói của lão Chu Tước từ trên trời liền vọng xuống, bên trong đó còn mang theo vẻ châm chọc. Thân thể lão lơ lửng, ở bên ngoài còn có một đám hư ảo. Ngọn lửa này tràn ngập bốn phía, trong nháy mắt khi thân thể hạ xuống, liền tiêu tan.
Phía sau lão Chu Tước hiện ra thân ảnh của Vương Lâm.
Thân hình Vương Lâm vừa hiện ra lập tức đã thu hút rất nhiều ánh mắt.
Ánh mắt thứ nhất đến từ Tư Mặc Tử. Trong ánh mắt tư Mặc Tử cực kỳ băng hàn, lộ ra sát khí. Ánh mắt thứ hai rất nhu hòa, mang theo một chút mê man, như muốn nhớ lại, chính là nữ tử trong hai phụ tử thân thể tràn ngập lam quang kia. ÁNh mắt thứ ba chính là từ thiếu niên xinh xắn đang ăn đào, trong mắt hắn lóe lên ánh sáng, vẻ mặt như cười như không.
Thần sắc Vương Lâm bình tĩnh, hai mắt đảo qua, rơi trên người hai phụ tử tràn ngập lam quang, trong ánh mắt lộ ra vẻ phức tạp nhàn nhạt nhưng rất nhanh liền biến mất.
- Vãn bối xin ra mắt Lam Mộng đạo tôn tiền bối.
Vương Lâm ôm quyền cung kính nói.
Lam Mộng đạo tôn mỉm cười , gật đầu nhẹ giọng nói:
- trứoc kia thực sự xem thường ngươi.
Vương Lâm và Lam Mộng đạo tôn quen biết nằm ngoài dự liệu của lão Chu Tước. Thần sắc hắn cổ quái quét qua bên người Lý Thiến Mai bên cạnh Lam Mộng đạo tôn, cười hắc hắc, không để ý tới việc này nữa mà trừng mắt nhìn Tư Mặc tử.
- thằng nhãi còn, ngươi nhìn cái gì? Chẳng lẽ người bất mãn với lão phu sao? Muốn khiêu chiến lão phu có phải không? Tới đây đi. Ngươi muốn đánh thì lão phu liền chơi đùa với ngươi.
Lão Chu Tước không có chút phong phạm tiền bối nào, trừng mắt nhìn tư mặc Tử, tay phải giơ lên vẫy vẫy.
Sắc mặt Tư Mặc Tử nhất thời biến đổi. Hắn biết đối phương là thiếu đế thứ nhất của vùng đất Điên Lạc, thanh danh hiển hách, có thể nói là người cao nhất dưới trướng đại đế, đối với lão gia hỏa này đã có tìm hiểu, biết rằng cực kỳ không dễ chọc.
- Tu vi tiền bối thông thiên, vãn bối. vãn bối không phải là đối thủ.
Tư Mặc Tử vội vàng ôm quyền, sát khí trong mắt đã sớm tiêu tan, thấp giọng nói.
- Hừ, không dám giao thủ với lão phu, hết lần này đến lần khác muốn ra tay với tiểu bối nhà ta, lại còn dám nói năng bậy bạ, đáng đánh!
Lão Chu Tước nhìn thế nào cũng thấy Tư Mặc Tử không vừa mắt, hừ lạnh một cái, tay phải giơ lên vung về phía trước một cái.
Một cái vung lên này cũng chẳng thấy thần thông gì biến ảo ra nhưng sắc mặt Vân Lạc đại ti đột nhiên đại biến, thân thể không chút do dự nhanh chóng bước sang bên cạnh mấy bước. Đồng tử trong hai mắt Tư Mặc Tử cũng co rút lại, gầm nhẹ tiếng, hai tay bắt quyết nhưng ấn quyết còn chưa xong thì một tiếng ầm vang kinh thiên động địa đã vang lên.