Một tiếng nổ kinh thiên vang lên. Nước hồ chấn động kịch liệt, sóng trào lan ra, tràn đầy rung động, lại có một tầng nước hồ ầm ầm tan nát, hóa thành vô số giọt nước li ti. Nhưng giọt nước này vừa xuất hiện đã lập tức va chạm , lại tan nát một lần nữa. Nước ở nơi đó tan rã không ngừng, gần như chỉ trong thời gian ngắn một tầng nước hồ đã hoàn toàn tiêu tán, hóa thành một đám hơi nước bay lên giữa không trung.
Trên mặt hồ, mực nước giảm xuống một trượng.
Cảnh tượng này rất tầm thường, thoạt nhìn không có chút gì thần kỳ. Nếu lấy thần thông thi triển thì đừng nói là một trượng nước hồ, cho dù có khiến cả hồ nước này bốc hơi cũng cực kỳ đơn giản.
Không cần phải lão già này mà cả Vương Lâm cũng có hơn mười loại phương pháp có thể đánh một kích trông mạnh mẽ hơn cảnh này.
- Rất bình thường phải không?
Lão già quay đầu nhìn Vương Lâm, nở nụ cười đầy thâm ý.
Ánh mắt Vương Lâm lóe lên, nhìn chằm chằm vào hồ nước, trong đầu hiện lên cảnh tượng đối phương đánh ra một chưởng vừa rồi, ngưng thần suy nghĩ, ánh mắt lộ vẻ trầm tư.
Chứng kiến Vương Lâm lóe lên, nhìn chằm chằm vào hồ nước, trong đầu hiện lên cảnh tượng đối phương đánh ra một chưởng vừa rồi, ngưng thần suy nghĩ, ánh mắt lộ vẻ trầm tư.
Chứng kiến Vương Lâm như vậy, lão già lại càng thoải mái, không quấy rầy hắn. Lão muốn nhìn xem ngộ tính của Vương Lâm như thế nào, có thể nhìn ra đầu mối của thuật này hay không.
- Năm đó ta khi học được thuật này của lão tổ cũng không thể tự mình nghĩ ra thâm ý của nó. Mặc dù là Chu Tước đời thứ tư thiên tư kinh người ngày đó cũng không lĩnh ngộ được, chỉ có thể tiến tới sát mức hiểu ra thì phải nhờ lão tổ giải thích mới có thể bừng tỉnh đại ngộ. Vậy bây giờ thử xem cái tên nhóc đời thứ sáu này thế nào.
Nhưng ta thấy tư chất của người này hẳn là không thể so sánh với Chu Tước đời thứ tư. Tu vi của hắn hiện giờ hẳn là do may mắn vô cùng lớn, hoặc có liê quan tới cái tên đệ tử của Chu Tước đời thứ tư kia.
Nếu không thì quả quyết không có khả năng một người mới gần hai ngàn năm tu hành lại có thể tìm hiểu tới bên bờ của hư hỏa. Cho dù là lão tổ sợ là khi bằng tuổi hắn cũng làm không được.
Lão già khi nghĩ tới đây đột nhiên nhớ tới năm đạo bổn nguyên dị thường trong thân thể Vương Lâm, ý nghĩ trong nội tâm lập tức sững sờ.
- Có lẽ. đại khái tên nhóc này có thể nhìn ra chăng?
Lão già hơi buồn bực nhìn Vương Lâm.
Vương Lâm cau mày, trong đầu không ngừng hiện lên cảnh tượng vừa rồi. Một chưởng của đối phương hết sức tầm thường, chỉ là chấn động mặt hồ một chút, làm bốc lên một số giọt nước, sau đó những giọt nước va chạm, cuối cùng sau khi va chạm vô số lần thì hoàn toàn tan nát mà hóa thành hơi nước.
Nhưng theo như lời đối phương này thì thuật này rõ ràng ẩn chứa một đạo lý nào đó cực kỳ cường đại.
Vừa trầm ngâm, Vương Lâm đi tới bên hồ, ngồi xổm xuống, tay phải giơ lên hướng về phía mặt hồ nhẹ nhàng nhấn một cái. Hắn không có thi triển bất cứ thần thông gì, gần như là con người, đánh lên mặt hồ.