Vương Lâm cầm bầu rượu bên cạnh, cũng không nhìn mà đặt lên mép uống một ngụm lớn.
Rượu vào miệng liền hóa thành một luồng khí cay đắng từ yết hầu chảy xuống bụng, giống như hắn vừa nuốt vào một con hỏa long vậy. Những giọt mồ hôi nho nhỏ rịn ra trên trán Vương Lâm, nhưng trong nháy mắt khi vừa xuất hiện liền lập tức hóa thành một đám khí trắng bốc lên.
Cảm giác nóng như lửa vẫn chưa tiêu tan, ngược lại càng đậm hơn, chỉ trong nháy mắt liền tràn ngập toàn thân, khiến cho thân thể Vương Lâm từ trong ra ngoài cảm thấy như bị thiêu đốt. Lực lượng của ngọn lửa dường như muốn từ trong cơ thể hắn trào ra.
Nhiệt khí lưu chuyển toàn thân, đột nhiên lại khiến cho nguyên lực trong cơ thể Vương Lâm dường như được truyền một luồng sinh cơ, tốc độ vận chuyển tăng mạnh. Một lát sau Vương Lâm lập tức phát hiện rõ ràng, nguyên lực trong cơ thể không ngờ lại nhiều thêm một tia.
Nếu chỉ như vậy thì thôi, nhưng ngay trong nháy mắt khi cơ thể hắn nhiều thêm một tia nguyên lực, cảm giác nóng như lửa lại tăng lên gấp bội, hừng hực quanh quẩn trong cơ thể Vương Lâm. Thậm chỉ có tác tai bên ngoài cũng như bốc cháy. Từng luồng sóng nhiệt từ lông tóc toàn thân hắn trào ra, cực kỳ kinh người!
Ngọn lửa càng ngày càng đậm, trong thời gian ngắn khiến mắt trái Vương Lâm lộ ra ấn ký Chu Tước. Một ngọn lửa màu lam từ mắt trái của hắn bộc phát ra, tràn ngập toàn thân, cùng với nhiẹt lượng trong thân thể dung hợp.
Một tiếng Chu Tước kêu đột nhiên vang lên. Từ mắt trái Vương Lâm có một con Chu Tước màu lam bay ra, xoay mình khắp không trung, lộ vẻ cực kỳ thoải mái.
Cho tới hết một nén nhang, Chu Tước nọ mới trở lại mắt trái của Vương Lâm một lần nữa, biến mất hoàn toàn. Lửa nóng khắp toàn thân hắn cũng dần dần biến mất. Vương Lâm hít sâu một hơi, mở miệng nói:
- Rượu ngon!
Lão giả quay đầu nhìn về phía Vương Lâm, trên mặt hiện lên nụ cười đầy thiện ý, lại một lần nữa nhìn về phía mặt hồ.
- Hà, ngươi thật là, lại uống một ngụm lớn như vậy.
- Đây là thứ rượu gì?
Vương Lâm liếm liếm môi. Trong nháy mắt vừa rồi hắn cảm thấy hỏa bổn nguyên trong cơ thể lại nồng đậm hơn một chút. Càng khiến hắn động tâm hơn là trong rượu lại còn ẩn chứa lực lượng của hỏa diễm, khiến lần tỉnh giấc tiếp theo của Vương Lâm gần thêm một bước!
- Đây không phải là rượu mà là máu!
Thần sắc lão già hòa ái, mở miệng nói.
Ánh mắt Vương Lâm sững lại. Đúng lúc này thì đột nhiên mặt hồ bình lặng lại nổi sóng kịch liệt, mơ hồ có tiếng gầm thét trầm trầm truyền ra từ đáy hồ.
Nước hồ trong suốt trong nháy mắt liền trở nên đục ngầu, dù là thần thức cũng không thể tản ra nửa tấc.