Nữ tử kia sửng sốt, sắc mặt lộ vẻ âm trầm nhưng rất nhanh lại khôi phục bình thường, nở nụ cười yếu đuối, hướng về phía Vương Lâm hơi hạ thấp người, nhẹ giọng nói:
- Tiểu nữ xin nghe dạy bảo. Không biết tiền bối có tiện cho biết tên tuổi hay không?
Nữ tử này hai lần hỏi tên tuổi Vương Lâm đã khiến Vương Lâm chú ý. Hắn cho dù chưa từng nghe thấy thần thông nào thi triển dựa vào tên tuổi nhưng Đại ti thuật của Trường Tôn hội ở Thái Cổ Tinh Thần cực kỳ thần bí, quỷ dị khó lường.
Nhất là khi nghĩ tới đối phương có thể tính ra chỗ mình ẩn trốn như tận mắt nhìn thấy thì Vương Lâm không khỏi nghĩ tới một người mà hắn luôn khắc sâu trong ký ức - Thiên Vận Tử!
Trên thực tế từ khi tu đạo tới nay, Thiên Vận Tử có thể nói là người mà Vương Lâm không nhìn thấy được, khiến hắn cực kỳ kiêng kỵ. Loại câm giác kiêng kỵ này thì dù là Thủy Đạo Tử cũng không bằng.
Giờ phút này vẻ mặt Vương Lâm bình tĩnh nhưng trong lòng lại cực kỳ cảnh giác. Hắn liếc nhìn nữ tử kia một cái, chậm rãi nói:
- Hứa Mộc!
Tên của hắn nếu là người để tâm thì không có gì là bí mật. Nhưng để người ta biết và hắn nói ra thì Vương Lâm lại mơ hồ cảm thấy bất đồng.
Ánh mắt nữ tử kia chợp lóe lên, trong lòng thầm đọc ba làn Hứa Mộc, sau đó đôi mi âm thầm nhíu lại.
- Người này không tự mình nói ra tên thật, không thể thi triển thuật Danh khôi ti thuật (Thuật con rối dựa vào tên tuổi.).
Vương Lâm xoay người không để ý tới nữ tử và Tư Mặc Tử nữa mà đi nhanh vào sâu trong thông đạo. Sứ giả của đại đế vội vàng theo sau, dần dần bóng dáng hai người ngày càng xa.
Vương Lâm đi trước hai mắt lóe lên. Hắn đối với hành động vừa rồi của mình với Hà Tộc và Hồn Xà tộc chính là mang ý dò xét, ở trong vùng đất Điên Lạc này, đối với đại đế thần bí kia Vương Lâm biết quá ít. Người này đột nhiên cho hắn lợi ích khiến cho Vương Lâm có nhiều suy đoán.
Muốn biết đối phương có ý đồ gì thì nhất định phải thử dò xét. Mấy tháng trước Long Giáp Tộc chính là như vậy, Hà tộc và Hồn Xà tộc vừa rồi cũng là như thế. Dưới sự dò xét không ngừng, Vương Lâm mới biết là đối phương còn ẩn dấu gì!
- Bỏ đi hai trưởng lão Lạc Sinh hội, cho ta chọn tộc trưởng một bộ tộc. Thậm chí ta hủy bỏ tư cách dự tuyển của hai bộ tộc ở thời điểm mấu chốt . Xem ra Lạc Sinh hội đối với đại đế căn bản là không quan trọng!
Vương Lâm vừa trầm ngâm, ánh mắt lóe lên, đột nhiên mở miệng nói với sứ giả của đại đế ở phía sau một câu.
- Tộc trưởng Ám Hạt Tộc không tồi. Ta muốn cho hắn thành trưởng lão Lạc Sinh hội. Sứ giả của đại đế nọ sửng sốt, do dự trong chốc lát. Ánh mắt Vương Lâm tùy ý đảo qua trên người hắn, hai đồng tử co rút lại. Hắn mơ hồ phát hiện ra sứ giả của đại đế đang dùng một phương pháp đặc thù để truyền âm với người khác.