Tu chân tinh của Ám Hạt Tộc trong khoảng thời gian này vẫn luôn bị một luồng sương mù do ma khí hình thành vây quanh, từ xa nhìn lại trong quỷ dị khó lường. Ngay cả sinh linh trên tu chân tinh này dưới ma khí này cũng đã có chút biến đổi.
Một ngày nọ, khi chỉ còn cách ngày tuyển chọn trưởng lão của Lạc Sinh hội sáu ngày, ma vụ trên tu chân tinh của Ám Hạt Tộc đột nhiên xuất hiện biến hóa kịch liệt. Từ xa nhìn lại, cả tu chân tinh cuồn cuộn ma khí, phát ra tiếng rít gào kinh thiên động địa. Cùng lúc đó, ma khí nhanh chóng co lại, đồng loạt hướng về bên trong tu chân tinh! Biến cố bất thình lình này khiến cho Ám Hạt Tộc và Vân Độn tộc chú ý cao độ. Đám người bọn họ vội tản thần thức ra, đang muốn quan sát thì lại phát hiện ra, tất cả ma vụ trong thiên địa đều đồng loạt lao về phía động phủ Vương Lâm đang bế quan!
Dường như trong động phủ này có một cái hố đen đang hấp thu tất cả ma khí tới! Chỉ trong chốc lát, ma khí vô tận trong thiên địa chợt biến mất, toàn bộ đều bị hút vào trong động phủ của Vương Lâm. Cả quá trình này nếu từ trên bầu trời nhìn xuống thì có thể chứng kiến rõ ràng, ma khí như thủy triều, hóa thành một dòng xoáy thật lớn. Mà trung tâm của dòng xoáy đó chính là động phủ của Vương Lâm. Nó xoay chuyển rất nhanh, co lại rất nhanh, chỉ trong chớp mắt đã kết thúc, nhanh tới mức khiến cho người ta không kịp có chút phản ứng nào!
Trong động phủ của Vương Lâm, ma khí ngưng tụ hình thành một tầng sương mù dày đặc mà thần thức cũng không thể xuyên thấu. Sương mù này tiếp tục co lại, ở sâu trong sương mù. Vương Lâm vẫn đang ngồi khoanh chân, trước người lơ lửng một thân người nhỏ bé màu đỏ sậm. Thân thể này mơ hồ, thoạt nhìn như thể nguyên thần, lại cũng giống như một linh hồn.
Hình dáng của hắn không ngờ giống hệt Vương Lâm, chẳng qua bộ mặt hiện lên vẻ bạo ngược, điên cuồng và dữ tợn vô cùng.
Giờ phút này hắn đang mở miệng không ngừng thôn phệ ma khí đang tràn tới! Một lát sau, tất cả ma khí trong động phủ dường như là cá voi hút nước, bị hắn hút sạch. Thân thể của hắn hơi ngưng thật, nhưng vẫn chưa rõ ràng. Vẻ bạo ngược trên khuôn mặt càng thêm nồng đầm, xoay người nhìn chằm chằm vào Vương Lâm, rít lên một tiếng chói tai, lao tới tấn công hắn. Dường như ngay cả là Vương Lâm nó cũng phải thôn phệ. Trong nháy mắt này, đôi mắt Vương Lâm mở bừng ra, bên trong lộ vẻ lạnh lùng, ánh mắt như điện va chạm với ánh mắt của người này.
- Biến!
Một tiếng hừ lạnh vang lên. Không thấv Vương Lâm thi triển thần thông gì nhưng tiểu nhân sắp đánh tới liền kêu lên một tiếng thảm thiết, thân thể bay người lại phía sau rơi xuống một bên.
- Ta sáng tạo ra ngươi thì hiển nhiên cũng có thể hủy diệt ngươi!