Một lát sau, ánh mắt Vương Lâm lộ vẻ kiên định, tay phải giơ lên chỉ vẽ phía trước, cách không điểm lên trên Ma Hồn bình, lập tức phía trong Ma Hồn bình có tiếng gào thét thê lương vang lên. Tiếng thét này rất chói tai, dường như mang theo một lực xuyên thấu, trực tiếp chui vào tâm thần Vương Lâm.
- Đom đóm mà cũng muốn dám đua sáng với trăng!
Vương Lâm hừ lạnh một tiếng, hóa thành tầng tầng lớp lớp sóng âm, va chạm với tiếng thét thê lương kia, phát ra những tiếng bang bang.
Ngay sau đó, từ Ma Hồn bình liền có sương mù màu đen phun ra. Đám Cổ Ma trong sương mù màu đen gào thét, lượn lờ ở trong sương mù, vừa mới xuất hiện đã lập tức cuốn tới tấn công Vương Lâm.
Thần sắc Vương Lâm như thường, trong nháy mắt khi đám ma hồn lao tới, hai tay đột nhiên giơ lên, vung mạnh về phía trước. Lập tức có một cơn cuồng phong gào thét cuốn tới đám ma hồn, khiến chúng bị hai tay Vương Lâm bắt lấy.
- Đạo thuật. Dung!
Tiếng nói của Vương Lâm bình tĩnh vang lên nhưng đầy vẻ lạnh lùng.
Lời nói vừa thốt ra, lập tức hai mắt hắn lộ ra ánh sáng kỳ dị. Đạo thuật Dung của Lam Mộng Đạo Tôn được hắn thi triển ra. Trong động phủ vang lên nhưng tiếng chấn động bang bang. Những ma hồn bị dung hợp lại làm một phát ra tiếng rít gào thê lương, muốn thoát khỏi khống chế nhưng đôi tay Vương Lâm giống như Thiên lao, không để cho chúng chút cơ hội thoát ra.
Vương Lâm đơn giản là nhắm hai mắt lại, toàn bộ tâm thần tập trung vào dung hợp. Dưới sự bao phủ bởi đạo thuật này, rất nhiều ma hồn bị dung hợp lại. Thời gian chậm rãi trôi qua, trong nháy mắt đã qua bảy ngày.
Trong bảy ngày này Vương Lâm vẫn luôn luôn thi triển thuật dung hợp, không hề có chút nới lỏng. Tới một ngày, ma hồn trong hai tay hắn đã hóa thành một thứ giống như cái kén. Vào lúc này, đột nhiên từ trong kén lóe lên u quang, càng ngày càng sáng, chỉ trong nháy mắt đã chiếu rọi khắp động phủ.
Một luồng khí tức cuồng bạo bỗng nhiên từ trong kén tràn ra. Cùng lúc đó, một tiếng gào thét như tiếng thét của vô số ma hồn ầm ầm truyền tới.
- Muốn luyện hóa bộ tộc Cổ Ma ta là không có khả năng!
- Huyết luyện!
Đôi mắt Vương Lâm vụt mở ra, không cần nghĩ ngợi liền cắn đầu lưỡi, phun ra một ngụm máu tươi rơi vào cái kén này. Trong máu tươi này ẩn chứ bổn nguyên lực, cũng có cả máu Cổ Thần của Vương Lâm!
Trong nháy mắt khi máu huyết của Vương Lâm rơi lên cái kén, trong kén truyền ra tiếng kêu thảm thiết. Hình dáng cái kén lại càng trở nên hỗn loạn, dường như lúc nào cũng có thể sụp đổ.
U quang ở trong đó cũng như tan rã, bị một vùng huyết sắc thay thế. Huyết sắc khi di động, dần dần tràn ngập cả cái kén. Một lúc lâu sau, cả cái kén đã đỏ sẫm!
Vương Lâm thầm thở phào một hơi, tay phải giơ lên đưa về phía trước, lập tức chụp lấy Ma Hồn bình, nguyên lực tràn ra dũng mãnh tiến vào trong bình. Lập tức lại có một mảng sương mù màu đen lớn cuốn theo vô số ma hồn lao ra. Những ma hồn này vừa mới xuất hiện liền bị cái kén màu đỏ điên cuồng hấp thu.