Tiếng thét chói tai vang lên, ẩn chứa một nỗi sợ hãi khôn cùng. Dường như pho tượng này đã từng gây cho ngân y nữ tử sự tổn thương lớn lao. Thế nên mặc dù trí nhớ của nàng chưa hồi phục hoàn toàn nhưng trong tích tắc khi nhìn thấy pho tượng này liền phát ra tiếng thét thê lương tới cực điểm như vậy.
Kịch biến của ngân y nữ tử khiến cho Vương Lâm bất ngờ. Hắn chưa bao giờ nhìn thấy biểu hiện này ở đối phương, đồng tử hai mắt co rụt lại, đứng phắt dậy, vung tay phải lên, nhanh chóng thu hồi pho tượng.
Ngân y nữ tử lúc này đã lui lại cuối động phủ, đôi mắt tràn ngập vẻ sợ hãi vô cùng, thân thể run rẩy kịch liệt, sắc mặt trắng bệch, nhìn tựa như một con thuyền cô độc giữa biển khơi bão tố vậy, vô cùng đáng thương.
Vương Lâm đang muốn tiến lại gần thì nàng đột nhiên ngẩng đầu, trong mắt hiện lên vẻ sợ hãi không thể tưởng tượng, kêu lớn:
- Đừng lại đây!
Tiếng kêu này đầy vẻ bất lực và bàng hoàng, thể hiện sự không tin tưởng đối với tất cả sinh linh trong thiên địa. Cho dù là Vương Lâm thì giờ khắc này cũng không thể nào khiến nữ tử này tín nhiệm.
Vương Lâm yên lặng đứng đó, sự hối hận trào dâng trong lòng. Hắn chỉ muốn biết được thân phận của pho tượng này, không ngờ lại khiến cho ngân y nữ tử khiếp hãi như vậy.
Tiếng khóc nhỏ truyền lại từ phía nữ tử này. Hai dòng nước mắt chảy xuống từ mặt tới cằm, nhỏ xuống mặt đất phát ra nhưng tiếng vang khe khẽ.
Nước mắt vỡ tan trên mặt đất, tạo thành những vết ẩm lan dần ra.
- Đừng lại đây. Ngươi đừng có tới đây. Ta không phạm sai lầm.cánh cửa đó không phải là do ta mở ra. Không phải ta.
Nữ tử cắn môi, hai tay ôm lấy thân thể, dựa vào vách động phủ, chậm rãi ngồi xuống, nước mắt không ngừng rơi xuống, hai vai khẽ run. Cảnh tượng này khiến cho người ta chứng kiến, không khỏi cảm thấy thương xót.
Vương Lâm trầm mặc, hồi lâu than khẽ, thấp giọng nói:
- Xin lỗi.
Nữ tử úp mặt vào trong đôi bàn tay, tiếng khóc vẫn vang lên mang theo sự sợ hãi vô cùng. Vương Lâm chậm rãi đi về phía trước, dần dần tới bên người nữ tử, yên lặng ngồi xuống, tay phải nhẹ nhàng vuốt ve an ủi nàng, ôn nhu nói:
- Đừng sợ, mọi chuyện đã qua rồi. Không nên nghĩ tới nữa. Nếu đã quên thì cứ để nó quên đi cũng tốt.
Nhờ có Vương Lâm nhẹ giọng an ủi, nữ tử kia dần dần bình tĩnh lại, thân thể vẫn hơi run rẩy. Một hồi lâu sau nàng mới chậm rãi ngẩng đầu lên, đôi mắt lộ vẻ sợ hãi khôn cùng. Đôi môi bị cắn chặt đã chảy máu tươi.
- Cánh cửa không phải là do ta mở ra.thật sự không phải ta.
Nữ tử thì thào, nhìn thẳng vào đôi mắt Vương Lâm, trong nổi sợ hãi còn có một chút mờ mịt.
- Ta biết, ta biết mà.
Vương Lâm thấp giọng nói nhưng đôi mắt lại lộ ra tia sáng kỳ dị. Nữ tử này hiển nhiên nhận ra pho tượng kia, thậm chí đã từng tiếp xúc với người được khắc tượng!
Người này rốt cục là ai! Ánh mắt Vương Lâm lóe lên!
- Ta biết không phải là ngươi mở cửa rồi, không cần nghĩ ngợi nữa.
Vương Lâm ôn nhu nói.
- Đều chết cả rồi.đều bị giết cả rồi.
Nữ tử dường như không nghe được lời nói của Vương Lâm, vẻ mờ mịt trong mắt càng đậm, thay thế một phần sự sợ hãi, thì thào nói.
- Đào Vân đã chết.Tử Lạc cũng đã chết.chết hết rồi.
- Hắn nghĩ là chúng ta mở ra cánh cửa đó.cũng chết rồi.ta cũng đã chết rồi.
Vương Lâm trầm mặc trong chốc lát, nhìn nữ tử đang run rẩy trước mặt mình, hồi lâu mới đột nhiên hỏi:
- Hắn là ai?
- Hắn là.
Thân thể ngân y nữ tử run bần bật, sự sợ hãi trong mắt nồng đậm hơn mấy lần. Cùng lúc đó khuôn mặt nàng trở nên vặn vẹo, dường như có một nỗi đau đớn từ trong cơ thể điên cuồng trào ra, hóa thành một cơn sóng lớn ầm ầm bao phủ lấy toàn thân nàng.
Trong cơn đau đớn này, nữ tử lại phát ra một tiếng thét chói tai, dường như không muốn nhớ lại nữa. cũng không muốn nghĩ tới bất cứ tin tức gì liên quan tới nam tử kia nữa.
Cũng trong sự đau đớn này, khuôn mặt nữ tử đột nhiên có một luồng khí xanh lượn lờ, dường như là di chuyển dưới da, trong nháy mắt hình thành một ấn ký quỷ dị. Ấn ký này hoàn toàn phủ kín cả dung mạo nàng, khiến cho khuôn mặt nàng vốn xinh đẹp lập tức trở nên giống như La Sát vậy.
Nàng ngẩng mạnh đầu, sự sợ hãi và mê mang trong nháy mắt đã biến mất, thay thế vào đó là sự lạnh lùng và tĩnh mịch, không còn chút tình cảm nào. Cũng trong nháy mắt khi nàng ngẩng đầu, một lực lượng như gió lốc ầm ầm từ trong cơ thể nàng bộc phát ra.
Tâm thần Vương Lâm chấn động, lập tức cảm nhận được một nguy cơ cực kỳ mãnh liệt, thân thể không chút do dự liền lui lại phía sau. Ngay lúc hắn lui về phía sau, nữ tử kia giơ tay phải lên, hướng về phía Vương Lâm hung hăng đánh ra một chưởng!
Một chưởng này đánh tới không có chút thiên địa nguyên lực ba động nào nhưng lại khiến cả tu chân tinh chấn động, phong vân biến sắc, vốn bầu trời đang xanh trong, gió nhẹ mây lành nhưng chỉ trong tích tắc dường như bị mực đổ tràn ra. Bầu trời chỉ trong nháy mắt biến thành đen kịt!
Màu đen này che cả ánh mặt trời, ngăn cách giữa thiên địa, khiến cho cả tu chân tinh trở nên tối mịt. Trong bóng tối này, bầu trời ầm ầm một tiếng, không phải là tiếng sấm mà là một tiếng động còn mạnh hơn cả tiếng sấm. Dưới tiếng động này, bầu trời bất chợt bị xé rách ra một cái khe thật lớn! Cái khe này hoàn toàn bất đồng với những khe không gian bình thường! Nó rất sâu, bên trong đó tất cả tinh không thiên địa đều không thể chiếu tới. Dường như cái khe này thông tới một địa phương thần bí khó lường, một tầng không gian kỳ dị ở dưới cùng trong tinh vực này!
Trong tích tắc khi cái khe xuất hiện, một luồng khí xanh từ trong đó gào thét lao ra, ngay lập tức nhằm thẳng về phía động phủ của Vương Lâm giáng xuống. Phần đất bên ngoài động phủ và cấm chế không hề có chút tác dụng ngăn cản nào, bị khí xanh đó xuyên thẳng qua, vờn quanh phải của nữ tử.