- Khắc tinh.hắn là khắc tinh của ta! Ngay cả pháp bảo cũng bị hắn khắc!
Tham Lang vừa hét lên chỏi tai, thân thể vừa vội vàng lùi lại phía sau. Khi thấy Vương Lâm đuổi theo từng bước, Tham Lang liền vứt mạnh bình ngọc màu tím trong tay phải về một hướng!
Động tác này năm đó hắn đã làm… Hắn sau khi đi tới Thái Cổ Tinh Thần mỗi lần nhớ lại chuyện năm đó đều đau lòng nổi giận, lại cũng phát lởi thề cuộc đởi này sẽ không bao giở làm chuyện vì bỏ chạy mà vứt bỏ pháp bảo để hấp dẫn đối phương nữa. Theo hắn thấy, khi pháp bảo bị đoạt đi thì so với việc giết hắn còn khiến hắn điên cuồng khó chịu hơn.
Giống như Đại đỉnh Na di, như Thái cổ Lôi Long năm đó.nếu hắn biết Đại đỉnh Na di đã mấy lần giúp Vương Lâm thoát khỏi sát kiếp, nếu hắn biết được nhờ vào thái cổ Lôi Long mới khiến Vương Lâm có cơ hội lôi tu, lại càng khiến cho Vương Lâm tại La Thiên Tinh Vực thanh danh hiển hách, thậm chí cuối cùng còn sinh ra bổn nguyên lôi đình!
Hết thảy chuyện này nếu hắn biết được chắc chắn sẽ phun máu tươi, đau lòng muốn chết!
- Lão phu có được vận may lớn, có được đại cơ duyên, là con cưng của thiên địa, được thiên đạo ân sủng, tám tuổi đã đào được Hoàng tinh trăm năm nuốt vào, mười ba tuổi lần đầu tiên ở sườn núi tìm được một cây Chu quả năm trăm năm, mười tám tuổi lúc Trúc Cơ lại có được Thái cổ lôi long! Sau khi Kết Đan chém giết cường địch, khi thấy không địch lại thì trên bầu trởi đột nhiên rơi xuống một đại đỉnh đập chết hắn!
Từ đó về sau cả đời trót lọt, Sơn Hà đồ, trừu hồn sơn, thần châm, đủ loại bảo vật ta đều có được. Cuộc đời ta chỉ có một Thiên Nghịch là không gặp thuận lợi!
Cho tới khi gặp phải khắc tinh đáng chết này. Chính hắn đã lấy đi toàn bộ pháp bảo của ta, cướp đi toàn bộ tâm huyết của ta. Cũng may là ta có số may, đại nạn không chết, ngược lại còn có kỳ ngộ khác, đạt được càng nhiều pháp bảo hơn, có được tu vi càng mạnh hơn. Nhưng khắc tinh đáng chém ngàn vạn đao này không ngờ lại không buông tha cho ta, tới tận Thái Cổ Tinh Thần!
Tham Lang nhớ lại tất cả mọi chuyện, trên mặt tràn đầy bi phẫn, vội vàng lùi lại phía sau.
Vương Lâm cất bước, khuôn mặt lộ vẻ như cười như không, khi thấy Tham Lang ném bình ngọc màu tím kia về một hướng khác rồi chạy về hướng ngược lại, hắn liền không đuổi theo Tham Lang nữa mà nhoáng lên, lao tới bình ngọc đó.
Tham Lang thấy Vương Lâm thay đổi phương hướng liền vội vàng vung tay lên, trong tay liền hiện ra một cây quạt lớn. Cây quạt này màu vàng, vừa mới xuất hiện liền có kim quang sáng chói tinh không.
Trên mặt cái quạt này có khắc hình một con thú kỳ dị, bộ dáng dữ tợn, thân như rồng nhưng không có trảo, ngược lại lại có rất nhiều cánh. Nửa thân thể nó nhập vào trong mây, giống như đang bay rất nhanh.