Trong tinh không vùng đất Điên Lạc. Tham Lang hóa thành một đạo cầu vồng, điên cuồng bỏ chạy, dọc đường đi thầm mắng chửi liên hồi, tựa hồ chỉ có vậy mới khiến hắn dễ chịu được một chút. Nếu không thì một khi nhớ tới chuyện pháp bảo bị người ta cướp đi hắn sẽ đau lòng tới phát điên mất.
Giờ phút này vừa lao nhanh đi, tinh không phía trước Tham Lang đột nhiên có sóng gợn quanh quẩn. Trong nháy mắt khi nhìn thấy gợn sóng này, sắc mặt Tham Lang đại biến, không chút do dự chuyển hướng, tay phải giơ về phía trước. Lập tức liền có một phiến lá khô lớn bằng ba bàn tay xuất hiện.
Phiến lá cây này vừa xuất hiện liền bị Tham Lang lập tức cầm lấy, hung hăng vứt về phía sóng gợn giữa tinh không.
- Nhất diệp phong thiên!
Phiến lá khô vàng này thoạt nhìn thì rất tầm thường, không có bất cứ sự thần kỳ nào nhưng trong nháy mắt khi nó rơi vào trong sóng gợn thì liền có ánh sáng vào từ đó bộc phát ra. Một lực phong ấn mênh mông tràn tới!
Đột nhiên phiến lá khô vàng kia dường như được phóng đại lên vô số lần, trực tiếp khắc vào tinh không, vây kín sóng gợn kia, mặc cho nó giãy dụa thế nào cũng không thê thoát khỏi phạm vi của lá cây.
Tham Lang sau khi ném lá cũng không dám nhìn kết quả mà thân thể nhoáng lên, dưới hai chân liền hiện lên ánh sáng màu tím, chợt hóa thành hai luồng sương mù màu tím.
Sương mù này cuồn cuộn quay cuồng, mơ hồ truyền ra tiếng rít gào thê lương, lại hình thành hai ma ảnh màu tím thật lớn. Hai ma ảnh này không ngờ lại có hình dáng của Cổ ma.
Dẫm lên hai ma ảnh, trong tiếng gào thét, tốc độ của Tham Lang lại nhanh hơn, chớp mắt một cái liền biến mất.
Thân ảnh hắn vừa biến mất thì từ trong sóng gợn bị lá cây phong ấn trong tinh không, Vương Lâm bước ra. Thần sắc hắn âm trầm, sau khi xuất hiện tay phải liền vung lên đánh về phía trước một cái.
Ầm một tiếng, hữu quyền của Vương Lâm đã cách không va chạm với lá cây phong ấn, tạo nên tiếng chấn động đinh tai. Nhưng lá cây kia lại chẳng hề di động mảy may!
Một lực phản chấn mạnh mẽ đánh trở lại Vương Lâm!
- Đây là thứ lá cây gì!
Đồng tử trong hai mắt Vương Lâm co rút lại, vẫn chưa tấn công tiếp mà bước về phía sau một bước, thân thể dung nhập thiên địa, không đi từ nơi này mà vòng qua lá cây truy đuổi Tham Lang.
Sau lúc Vương Lâm rời đi, sóng gợn tiêu tan, lá cây kia chợt lóe lên ánh sáng vàng, cũng biến mất.
Tham Lang trong tinh không phóng đi, hai ma ảnh dưới chân truyền ra tiếng gầm thét, khiến cho tốc độ của hắn mắt thường không thể thấy nổi. Đang lao đi thì thần sắc hắn lại biến đổi, tay phải giơ lên, trong lòng bàn tay lại xuất hiện phiến lá khô vừa vất lúc này. Nhìn lá cây, trên mặt Tham Lang lộ ra một tia đắc ý.
- Nhất diệp phong thiên của lão phu dù là tu sĩ thiên nhân đệ ngũ suy muốn phá vỡ cũng phải tốn một phen công phu. Ta không tin là tu vi của Vương Lâm này đã đạt tới thiên nhân đệ ngũ suy!