Vương Lâm chưa bao giờ ngờ được là ở Thái Cổ Tinh Thần lại có thể thấy Tham Lang! Trong trí nhớ của hắn, Tham Lang hẳn là phải chết rồi mới đúng, chết ở trong Vọng Nguyệt năm đó, đã hoàn toàn bị diệt tuyệt!
Lúc này ở Thái Cổ Tinh Thần, trong nháy mắt khi ấy Tham Lang, với định lực của Vương Lâm cũng không khỏi có chút hốt hoảng.
Nhìn lại thì đã thấy Tham Lang chạy trốn không còn bóng dáng, chỉ còn lại hơn ngàn tu sĩ đang tụ tập, trợn mắt há mồm.
Ánh mắt lóe lên, Vương Lâm nghĩ ngợi. Với tu vi của Tham Lang thì tuyệt đối không thể lao ra khỏi Phong Giới Đại Trận, nhưng hôm nay đối phương lại xuất hiện ở nơi này!
Mà tốc độ Tham Lang bỏ chạy cực nhanh, khiến cho Vương Lâm cũng phải sửng sốt. Chỉ trong nháy mắt đối phương đã trốn khỏi tu chân tinh này, thậm chí cả mấy thứ pháp bảo trên mặt đất hắn cũng không kịp lấy.
Thụ nhân trên mặt đất do rừng rậm biến thành ngơ ngác đứng đó. Mất đi sự điều khiển của Tham Lang, nó cũng không chút bất cứ lực hủy diệt gì nữa.
Bên cạnh thụ nhân còn có cái lò khổng lồ, từ đó lan ra khí tức tang thương, làm cho người ta chưa tới gần đã cảm nhận được uy áp kinh khủng.
Một bên còn có trường thương do sương mù màu đen tạo thành. Nó cũng không hoàn toàn ngưng tụ thành hình mà sương mù ở trường thương không ngừng chuyển hóa, thường thường chỉ trong một nhịp thở sẽ chuyển hóa không dưới trăm lần.
Chung quanh còn có chín tấm bia đá khổng lồ, dường như hợp thành một trận pháp, phát ra u quanh, hình thành một tầng phòng hộ tinh tế. Mà bên ngoài còn có chín mươi chín thanh phi kiếm đang xoay tròn, từng đạo kiếm khí gào thét liên tiếp như vô số kiếm long, kinh thiên động địa!
Nhìn những bảo vật này, Vương Lâm hít sâu một hơi, đồng tử co lại.
- Tham Lang này.nhiều năm không gặp, không ngờ lại có nhiều pháp bảo như vậy!
Vương Lâm liếm liếm môi, thân thể bước từng bước về phía trước, không thèm nhìn cả ngàn tu sĩ một cái, tay phải giơ lên hung hăng chụp xuống.
Lập tức một đại thủ hư ảo hiện ra, bao phủ xuống. Chín mươi chín thanh phi kiếm liền run rẩy, dường như đại thủ do Vương Lâm biến ảo ra tràn ngập lực hút, trực tiếp hút toàn bộ chín mươi chín thanh kiếm này!
Sau khi bắt được chín mươi chín thanh phi kiếm, Vương Lâm há mồm phun ra một luồng nguyên thần tinh khí, hóa thành cuồng phong bao vậy chín mươi chín thanh phi kiếm này. Những tiếng bang bang vang lên, tất cả thần thức ấn ký của Tham Lang đều lập tức tan tành.
Trong nháy mắt khi thần thức của Tham Lang bị mạnh mẽ xóa đi, ở trong tinh vực cách rất xa tu chân tinh này, thần sắc Tham Lang đầy hoảng sợ, vội vã bỏ trốn.