- Thiếu đế!
Tộc trưởng Long Giáp Tộc nghe tới câu này thì ngực như bị đập một chùy thật mạnh, trên mặt không còn chút máu, ngơ ngác nhìn Vương Lâm, ánh mắt lộ vẻ khiếp sợ và khổ sở vô cùng.
Không chỉ có hắn mà những người Long Giáp Tộc đứng bên ngoài sắc mặt cũng trắng bệch, tâm thần run rẩy, thần sắc lộ vẻ mờ mịt không thể tin nổi.
Ánh mắt Vương Lâm lóe lên, thần sắc không chút biến hóa, đôi mắt lạnh như băng đảo qua trên người sứ giả.
- Thiếu đế?
Nam tử trung niên sứ giả kia vẻ mặt vẫn lộ vẻ cung kính và mĩm cười, vội vàng ôm quyền nói:
- Đại đế đã truyền lệnh xuống, báo cho tất cả tộc lạc tại vùng đất Điên Lạc, ngài là thiếu đế do đại đế lựa chọn, ở trong vùng đất Điên Lạc vị trí cao hơn cả mười ba trưởng lão!
Thần sắc Vương Lâm như thường, không nói gì.
Giờ phút này tộc trưởng Long Giáp Tộc khổ não cầm đan dược, trầm mặc một hồi, thấp giọng nói với sứ giả của đại đế:
- Sứ giả. Đại nhân.có thể tha cho nhi tử độc nhất của lão phu hay không.
Vẻ tươi cười trên mặt sứ giả biến mất, thay vào đó là vẻ lạnh lùng, chậm rãi nói:
- Ta chỉ tới đưa đan dược, tuyên khẩu dụ của đại đế. Còn về phần sinh tử của người khác không có quan hệ với ta.
Ánh mắt tộc trưởng Long Giáp Tộc lộ vẻ tuyệt vọng, nhìn thoáng qua nhi tử đã hoảng loạn tới thất thần, cắn răng hướng về phía Vương Lâm cúi đầu thật sâu, khổ sở mang theo vẻ cung kính thấp giọng nói:
- Thiếu.thiếu đế đại nhân. Lúc trước mạo phạm, xin người hãy khai ân mà bỏ qua cho khuyển tử.
Hết thảy mọi chuyện ta xin một mình gánh chịu, xin thiếu đế khai ân… Hắn nói tới đây liền ngẩng mạnh đầu lên, tay phải chụp về phía trước một cái, lập tức túm lấy nhi tử. Thiếu tộc trưởng Long Giáp Tộc đang sửng sốt thì đột nhiên kêu lên thảm thiết, đã bị nguyên lực của tộc trưởng Long Giáp Tộc ầm ầm chảy vào trong cơ thể hắn, thế như chẻ tre, vang lên những tiếng bang bang kinh thiên động địa, trực tiếp phế bỏ kinh mạch toàn thân hắn, đánh nát nguyên thần, khiến cho tu vi hắn trong nháy mắt mất sạch, biến thành con người.
Sự đau đớn từ trong cơ thể Thiếu tộc trưởng Long Giáp Tộc điên cuồng truyền ra, khiến hắn phun máu tươi, sắc mặt như tro tàn. Thiên địa bên ngoài cơ thể hắn vặn vẹo, dường như có một luồng khí tức từ trong cơ thể hắn không ngừng tràn ra, cuối cùng dưới nỗi đau quá lớn mà hôn mê đi.
- Thiếu đế, khuyển tử giờ đã mất tất cả tu vi, từ nay về sau không còn tu luyện được nữa, lại càng không thể uy hiếp gì tới thiếu đế. Xin người .cho hắn một con đường sống!
Tộc trưởng Long Giáp Tộc khom lưng, khổ sở cầu khẩn. Vương Lâm trầm mặc, sau một lát liền gật đầu.
Tộc trưởng Long Giáp Tộc lộ vẻ cảm kích, tay phải vung lên một cái, đem nhi tử đã hôn mê tới một vùng đất an toàn, hít sâu một hơi, cầm đan dược không chút do dự nuốt vào.