Tư Mặc Tử đang ở trong bức tranh thiên địa, tay phải giơ lên vung xuống dưới. Lập tức mặt đất đã trở thành mực trong tiếng ầm ầm nổi lên sóng mực cuồn cuộn, dưới những cái vung tay của Tư Mặc Tử giống như là mực dính lên cây bút, ở trên bức tranh vẽ ra toàn bộ sơn thủy.
Chỉ một vài nét bút nhưng ở trong bức tranh này đã hoàn toàn vẽ ra cả tu chân tinh này, bên trong đó không ngờ lại có cả thân ảnh Vương Lâm!
- Phân thân của lão phu tới đây cũng đủ để giết ngươi dưới Phá Thiên Đạo này!
Ánh mắt Tư Mặc Tử lộ ra hàn quang, tay phải giơ lên hướng về mặt đất hung hăng phất một cái!
Nhưng ngay trong tích tắc này, hai mắt Vương Lâm lộ ra ánh sáng kỳ dị, ngửa mặt lên trời hét lớn một cái:
- Phá Thiên tông, Tư Mã Mặc!
Tiếng hét của hắn như sấm động, ầm ầm truyền trong thiên địa, dường như là tiếng rống giận của thiên đạo! Cánh tay phải của Tư Mặc Tử đang giơ lên trong nháy mắt run lên một chút. Hắn ngẩng mạnh đầu nhìn chằm chằm vào Vương Lâm.
Ngay trong khoảnh khắc ngắn ngủi này, thân thể Vương Lâm bước về phía trước một bước, tay phải giơ lên, ngón trỏ bỗng nhiên hung hăng điểm một cái về phía trước! Thiên địa biến sắc, phong vân xoay chuyên. Thân ảnh Vương Lâm chợt biến mất, khi xuất hiện đã ở trước người Tư Mặc Tử, ngón trỏ tay phải như che trời hướng tới mi tâm Tư Mặc Tử hung hăng hạ xuống!
Sắc mặt Tư Mặc Tử kịch biến, bởi vì tiếng hét của Vương Lâm mà mất đi cơ hội thi triển thần thông, giờ phút này không còn thời gian suy tính. Tay phải của hắn hung hăng phất về phía trước, một bút phá tan bức tranh thiên địa!
Dưới một bút này, hình ảnh sơn thủy trong bức tranh lập tức ầm ầm bị xé rách, theo sự sụp đổ của nó, thân ảnh của Vương Lâm trong đó cũng xuất hiện sự vặn vẹo.
Một lực giằng xé từ trong cơ thể Vương Lâm đột nhiên truyền ra, hóa thành sự đau đớn, khiến cho sắc mặt Vương Lâm tái nhợt, máu tươi tuôn ra nhưng bị hắn nuốt ngược trở lại. Sát khí trong mắt Vương Lâm tràn ngập, ngón trỏ tay phải hung hăng điểm tới!
Lực lượng một chỉ này khiến trong mắt Tư Mặc Tử toát ra vẻ sợ hãi. Thân thể hắn vội vàng lui lại phía sau, tay phải giơ lên phất mặt đất hóa thành mực kia, lập tức ngăn trước người hắn. Không ngờ hắn mơ hồ cảm nhận được trong ngón tay Vương Lâm một nguy cơ sinh tử đã rất lâu không xuất hiện trong đầu hắn.
- Đây là thứ thần thông gì??
Mực đen kịt lập tức ngăn cản trước mặt Vương Lâm, đụng với ngón trỏ tay phải Vương Lâm. Ngay trong tích tắc này, từng đạo kiếm khí ầm ầm từ trong ngón tay Vương Lâm bạo phát ra!
Đây là sát chiêu của Vương Lâm, là một trong ba chiêu Vương Lâm chuẩn bị cho Tư Mặc Tử! Kiếm khí như sóng triều, một đạo, hai đạo, mười đạo, trăm đạo, ngàn đạo, vạn đạo, trăm vạn đạo, ngàn vạn đạo.một chỉ này ẩn chứa ba vạn chín ngàn chín trăm chín mươi chín đạo kiếm khí, lại thêm ngón tay hắn nưda chính là bốn ngàn vạn đạo kiếm khí!