Thần sắc Tư Mặc Tử biến đổi, đứng vọt dậy, ánh mắt như điện, ầm ầm lan về phía xa. Ánh mắt dường như có thể xuyên thấu thiên địa, ầm ầm phá vỡ hư vô, trực tiếp thấy được trên đỉnh núi của tu chân tinh này, Vương Lâm đang đứng thẳng, ánh mắt ngạo nghễ!
- Xem thường tâm trí người này rồi! Nhưng dưới tu vi tuyệt đối mà nói thì hết thảy đều vô dụng!
Tư Mặc Tử vừa cười lạnh, thân thể vừa bước về phía trước một bước, biến mất trong hư vô. Trong đại điện chỉ còn hai phụ tử Long Giáp Tộc tộc trưởng, thần sắc âm trầm.
- Phụ tôn, tu sĩ kia tu vi cao thâm, cũng không phải kẻ đầu đường xó chợ, lúc này tránh né ở vùng đất Điên Lạc, chúng ta có phải là…có phải là hơi.
Thiếu tộc trưởng Long Giáp Tộc hơi do dự thấp giọng nói.
- Hắn đương nhiên không phải là kẻ đầu đường xó chợ rồi. Nếu ta đoán không lầm thì người này chính là người đã hủy dệt Thiểm Lôi tộc, giết đại trưởng lão Thiểm Lôi tộc, giải thoát cho mấy vạn tu sĩ. Hắn bị Trường Tôn hội phát Thái Cổ Tinh Thần lệnh truy đuổi!
Tộc trưởng Long Giáp Tộc - Trưởng lão thứ chín của Lạc Sinh hội âm trầm mở miệng nói.
- Chuyện này!
Thiếu tộc trưởng Long Giáp Tộc sững sốt, thần sắc lập tức đại biến.
- Nếu không phải như vậy thì Tư Mặc Tử với tu vi bước thứ ba làm sao lại đột nhiên tới nơi này! Hừ, nếu không phải là tu vi hắn cao thâm thì vi phụ tuyệt đối không hỗ trợ như vậy. Nhưng nếu đem so sánh thì người hủy diệt Thiểm Lôi tộc dù sao cũng không phải là tu sĩ bước thứ ba, chỉ có thể giúp cho Tư Mặc Tử!
- Nhưng mà phụ tôn, nếu Tư Mặc Tử tiền bối thành công thì thôi. Chẳng may mà.
Thiếu tộc trưởng Long Giáp Tộc trầm mặc trong chốc lát, thấp giọng nói.
- Chuyện này có thể nói là không thể xảy ra! Mặc dù là có chẳng may thì hắn không chết cũng trọng thương, bỏ chạy chữa thương là đương nhiên, làm gì còn tìm tới Long Giáp Tộc gây phiền toái nữa. Huống hồ nếu hắn dám tới thì lão phu sẽ cho hắn có đi mà không thể trở về! Vi phụ dù sao cũng là trưởng lão thứ chín của Lạc Sinh hội, đại biểu cho Lạc Sinh hội. Hắn làm sao dám chứ!
Tộc trưởng Long Giáp Tộc thần sắc hãnh diện, vung tay áo đứng dậy rời đi.
Trước khi có đại sự thì thường rất yên tĩnh!
Thần sắc Vương Lâm bình tĩnh, tâm thần không bi không hỉ ngẩng đẩu nhìn bầu trời. Hai tay hắn chắp sau lưng, bạch sam đón gió tung bay. Vài sợi tóc bị gió thối tung, khiến cho hắn thoạt nhìn trông như tiên nhân!
Hắn đứng ở nơi đó, dung hợp với thiên địa. Hắn chính là thiên, hắn chính là địa.
Đồng tử nhỏ bé hai ngàn năm tu đạo giờ đã đứng trên đỉnh của tu chân giới, có thể khiêu chiến tu sĩ bước thứ ba! Cho dù đây có là phân thân của tu sĩ bước thứ ba chỉ có tu vi thiên nhân đệ ngũ suy đi nữa!
Nhưng đưa mắt nhìn khắp thiên địa, ngoài Vương Lâm hắn ra thì làm gì có người nào có dũng khí đi khiêu chiến tu sĩ bước thứ ba!