- Chủ nhân, ta đã hỏi thăm rồi. Đan dược nơi này giá trị cao nhất, vượt qua pháp bảo. Thậm chí nơi này còn có buôn bán con rối, tuy rằng tu vi của con rối không cao nhưng lại cực kỳ đắt hàng, chỉ cần hạ thần thức là có thể tùy tâm khống chế!
Chung Đại Hồng mang theo hưng phấn, cuống quít mở miệng.
Vương Lâm sau khi tới nơi này liền thả Chung Đại Hồng ra, cho hắn đi sưu tầm tin tức ở nơi này. Dù sao thì Chung Đại Hồng cũng là người của Thái Cổ Tinh Thần, ra ngoài tìm hiểu sẽ không khiến cho người ta hoài nghi.
- Hơn nưa nơi này chưa nghe nói tới chuyện Thái Cổ Tinh Thần Lệnh, chủ nhân có thể yên tâm.
Sau khi thả Chung Đại Hồng ra, Vương Lâm từng thi triển thần thông, xem xét tâm tính người này. Dù sao thì Vương Lâm đã hủy diệt Thiểm Lôi Tộc, mà Chung Đại Hồng này là người của Thiểm Lôi Tộc, không biết là hắn suy nghĩ gì.
Nhưng khiến cho Vương Lâm kỳ dị chính là Chung Đại Hồng đối với Thiểm Lôi Tộc lại chẳng có chút cảm tình. Theo hắn thấy, Thiểm Lôi Tộc cũng không có trợ giúp gì cho hắn, ngược lại vì chuyện lôi tinh mà thường xuyên phải cống hiến, thậm chí cho tới ngày nay, tất cả tu vi của Chung Đại Hồng đều dựa vào bản thân hắn. Tộc nhân hắn gặp qua toàn là những kẻ vô tình, chẳng có chút cảm giác gì.
Cho nên sau khi biết được đi theo Vương Lâm cường đại, Chung Đại Hồng không chút do dự rời khỏi Thiểm Lôi Tộc.
Mà Thiểm Lôi Tộc tuy rằng dị diệt nhưng tộc nhân trong mấy vạn năm qua rời khỏi tộc ra ngoài sinh tồn không ít, ở nơi này xuất hiện người của Thiểm Lôi Tộc cũng không có gì là lạ.
- Con rối sao?
Vương Lâm nhẹ giọng nói.
Chung Đại Hồng run rẩy tinh thần, vội vàng nói:
Hôm nay số ta may mắn còn có thể đổi được con rối, nếu không.
Lão già chưa nói hết lời, đồng tử hai mắt lập tức co rút lại, nhìn chằm chằm về phía trước.
Chung Đại Hồng ngẩn ra, nhưng lập tức da đầu tê tái, không cần nghĩ ngợi lùi lại phía sau, nhanh chóng bỏ chạy.
Một tiếng hừ lạnh vang lên trong thiên địa, ngay sau đó hai luồng hắc quang từ phía sau, nhanh chóng bỏ chạy.
Một tiếng hừ lạnh vang lên trong thiên địa, ngay sau đó hai luồng hắc quang từ phía sau Chung Đại Hồng lao tới, một đạo đánh thẳng vào lão già khô gầy. Người này căn bản không có chút sức phản kháng nào, trong tiếng kêu thảm thiết lièn bị bắt.
Một luồng hắc quang khác trong nháy mắt đuổi theo Chung Đại Hồng, trực tiếp đánh vào hậu tâm của hắn. Sắc mặt Chung Đại Hồng lập tức nổi lên hắc khí, phun một ngụm máu tươi, hồn phi phách tán mà điên cuông bỏ chạy.
Thân ảnh nam tử trung niên Ám Hạt tộc trên bầu trời biến ảo ra, lạnh lùng nhìn thoáng qua Chung Đại Hồng, đang bỏ chạy, xoay người chụp lấy lão già khô gầy đã hôn mê, biến mất về phía đại điện của Ám hạt tộc.
Sắc mặt Chung Đại Hồng tái nhợt. Nguy cơ sinh tử vừa rồi khiến hắn biết được sự hung hiểm ở nơi này Thiểm Lôi tộc không thể so sánh được.
- Đan dược đã lộ ra rồi, ôi. Việt này mình làm sai rồi, phiền tới Chương đạo hữu không nói, lại suýt nữa khiến bản thân gặp đại họa.
Chung Đại Hồng hầu như dùng hết tốc độ, lóe lên liền bay về phía động phủ của ff.
- Tu vi! Nếu ta có tu vi cường đại như Hứa Lập Quốc kia thì những chuyện này tuyệt đối không thể xảy ra! Chung Đại Hồng ta nhất định phải trở nên cường đại!
Chung Đại Hồng cắn răng, mang theo sự bàng hoàng, một lúc lâu sâu trong mắt hắn cuối cùng cũng xuất hiện ngọn núi nơi có động phủ của ff.
Bước vào ngọn núi này, Chung Đại Hồng lộ ra vẻ khổ sở, thân thể thoáng một cái liền tiến vào trong động phủ, vừa rơi xuống liền phun một ngụm máu tươi.
ff đang ngồi khoanh chân thổ nạp nhưng trong nháy mắt khi Chung Đại Hồng tiến vào thì hắn liền mở bừng hai mắt, ánh mắt lóe lên nhưng hai ngọn đèn rơi vào người Chung Đại Hồng.
Từng luồng hương thơm tỏa ra tràn ngập động hpủ.
Chung Đại Hồng nhìn đan dược, nuốt nước bọt một cái, vội vàng cung kính tiếp nhận.
Cầm lấy đan dược, Chung Đại Hồng mang theo nụ cười a dua, thấp giọng nói:
- Chủ nhân, nơi này có có giao dịch lô đỉnh, có cần tiểu nhân đi… Vương Lâm nhướng mày. Chung Đại Hồngvội vàng ngậm miệng, cười khan rồi nhanh chóng rời đi.
Đi ra khỏi động phủ, một cơn gió thổi qua, quần áo sau lưng Chung Đại Hồng đã ướt đãm. ở bên cạnh Vương Lâm có nhiều lợi ích nhưng vừa rồi Vương Lâm chau mày lập tức khiến cho Chung Đại Hồng giật mình. Đối với Vương Lâm, hắn cực kỳ sợ hãi.
- Trong không gian trữ vật của chủ nhân có tên Hứa Lập Quốc quá mức ghê tởm. Hắn ỷ vào tu vi cao hơn mình mà nhiều lần khi nhục mình. Việc này Chung Đại Hồng ta sẽ nhớ kỹ, sớm muộn cũng có ngày tu vi lão tử đủ rồi, lập tức khiến cho Hứa Lập Quốc hắn đẹp mặt!
Hừ hừ, chỉ cần hầu hạ chủ nhân thật tốt, ngày đó không còn xa.
Hắn ở nơi này đã mấy ngày, dựa vào thần công vô địch mà tính cách cơ trí đã quen biết với không ít tu sĩ cấp thấp ở nơi này. Giờ phút này vừa đi chưua được bao lâu đã tới ngoài một sơn cốc. Chung Đại Hồng dừng lại, cao giọng ôm quyền nói:
- Chương lão ca, Chung Mỗ xin bái phỏng.
Sơn cốc này tất u tĩnh, bên trong tràn ngập những thứ thực vật nhọn hoắc, thoạt nhìn có vẻ hơi hoang vu, âm khí tràn ngập, trên mặt đất còn không ít xương cốt thú vật vung vãi, dường như là dựa theo một trận pháp nào đó dao động.
Bên trong sơn cốc có một tòa động phủ. Động phủ này không có cửa mà chỉ có một đám sương mù màu đen tràn ngập, không thể thấy rõ bên trong.
Chung Đại Hồng vừa dứt lời, một tràng cười khằng khặc quái dị từ trong đám sương mù truyền ra. Ngay sau đó, sương mù mạnh mẽ cuốn ra phía ngoài, tràn ngập bầu tời. Cùng lúc đó, một lão già mặc hắc bào, thân hình khô gầy từ trong động phủ bước ra.