Những đo thành nơi đây cực kỳ khổng lồ, dân cư dày đặc, đây là hướng tây và cũng là chỗ dân cư tập trung. Vương Lâm phóng về phía trước vượt qua ba địa phương còn lại, hắn nhìn và thấy, dần dần hắn biết được thế gian này thực sự dùng ngân lượng giống như trên Chu Tước Tinh.
Nơi đây có một vật được gọi là Phàn Tinh, phân biệt theo độ lớn nhỏ, và đây chính là bật được thay thế cho ngân lượng Loại Phàn Tinh này không có tác dụng gì đối với tu sĩ, nhưng vì cực kỳ sáng, hơn nữa sản lượng cũng không có nhiều lắm nên có thể dùng làm tiền để giao dịch. Với tu vi của Vương Lâm thì muốn có được Phàn Tinh là một chuyện cực kỳ dễ dàng.
Lúc này Vương Lâm đang ở trong một đô thành, nguyên thần được chia ra một phần nhỏ để theo hai chân dung nhập vào trong lòng đất. Sau khi quyét nhanh một vòng, dưới tình huống không có bất kỳ người nào phát hiện, hắn lập tức tìm được một mỏ Phàn Tinh dưới lòng đất.
Vương Lâm khẽ thu lấy một phần Phàn Tinh để luyện hóa. Khi nguyên thần quay trở về cơ thể thì trong không gian trữ vật của Vương Lâm đã có rất nhiều Phàn Tinh.
Khi Vương Lâm đi dạo trong thành trì thì không sử dụng thần thông, dần dần đi tới thành tây. Khi đưa mắt nhìn thấy nhà cửa nơi đây cực kỳ chen chúc, đường đi cũng rất xấu, ngay cả nhà cửa cũng chưa được tu sửa, một số cực kỳ bẩn thỉu.
Nhưng chỉ có một điều kỳ dị chính là hầu như tất cả căn nhà đều treo một xâu lá cây dưới mái hiên, rõ ràng là một tập tục kỳ dị ở nơi đây.
Những người đi trên đường cũng ăn mặc quần áo rất mộc mạc, đều đi lại rất vội vàng.
Vương Lâm đi vào cũng không làm cho người xung quanh phải chú ý, hắn tìm kiếm một lúc thì dễ dàng tìm ra một nơi yên chuyên bán nhà. Hắn chọn một địa phương đông dân cư nhất, sau đó mua một căn nhà.
Ngôi nhà này ở giữa một con đường, ngoài cửa có cây đại thụ, dưới mái hiên bày mặt quá, ngoài bán mì còn có rượu gạo. Những người nghèo khổ thường không thể đến tửu điếm, vì vậy đến nơi này ăn xong thì uống chút rượu gạo để lấp đầy bụng.
Lúc này đã là hoàng hôn, sắc trời hơi tối, cũng đúng là bữa cơm tối. Mỗi nhà ở đại phương này đều khá ồn ào, vài nhà hàng xóm ngồi lại nói chuyện to nhỏ với nhau, cũng có một vài đứa trẻ đang chơi đùa, cầm những hòn đá nhỏ ném đi.
Vương Lâm ngồi trong căn nhà của mình, hắn mỉm cười nhìn tất cả tình cảnh đang vận chuyển trước mặt. Sau khi hắn mua nhà thì có một vài hàng xóm đến nói chuyện, đối với những người phàm nhân lúc nào cũng chất phác thì Vương Lâm cực kỳ ôn hòa. Sau khi nói chuyện, những người hàng xóm xung quanh biết được Vương Lâm là một học trò tới đây thi, vì không có tiền ở trong khách điếm nên thuê nhà ở đây đọc sách đợi kỳ thi sang năm.
Khi sắc trời dần tối thì khói bếp cũng lơ đãng bay lên, những người đàn ông sau khi trả qua một ngày làm việc mệt mỏi đang nói chuyện cũng lục đục trở về nhà, dần dần bốn phía cũng yên tĩnh trở lại.