- Dấu hiệu ở Viễn Cổ Tiên Phi lại xuất hiện một lần nữa.
Vẻ mặt Lâm Mộng Đạo Tôn trở nên cực kỳ âm trầm, hắn nhìn lên bầu trời, ánh mắt giống như có thể xuyên thấu cả hư vô.
Khoảnh khắc này không phải chỉ có Lâm đ*o Tôn mà tất cả vẻ mặt những tu sĩ Đệ Tam Bộ đại năng trong Thái Cổ Tinh Thần cũng biến đổi lớn, tất cả đều ngẩng đầu nhìn lên tinh không, vẻ mặt cực kỳ âm trầm.
Trong một bộ phận ở Viễn Cổ Tiên Vực tồn tại trong Thái Cổ Tinh Thần, chỗ nàu có rất ít người biết đến, lúc này trong Viễn Cổ Tiên Vựcc cũng có vài cô gái mở bừng hai mắt ra từ trong tĩnh tọa, tất cả đều nhìn lên trên.
Trong một Man Hoang địa lúc trong Thái Cổ Tinh Thần có một hình bóng khổng lồ đang phóng đi như tên bắn, hình bóng này kinh thiên động địa, đó chính là Thác Sâm. Lúc này hai mắt hắn đỏ bừng lên, tay phải điên cuồng đánh lên mi tâm, những tiếng nổ ầm ầm vang vọng.
- Muốn bản thần làm nô lệ sao? Ngươi nằm mơ! Bản thần là tồn tại cao quý nhất trong vạn sinh linh, người chỉ là một tu sĩ bình thường mà dám bắt bản thần làm nô lệ, muốn đoạt hồn phách của ta, cút ra cho ta!
Trong mắt Thác Sâm bùng lên vẻ điên cuồng, trong tiếng gầm rống cũng vàn lên sự điên cuồng.
Đột nhiên thân thể Thác Sâm chấn động, tất cả đọng tác đều khựng lại, hắn ngẩng đầu lên thật mạnh, hai mắt đỏ hồng nhìn chằm chằm vào tinh không trước mặt.
- Khí tức của người cùng tộc, khí tức này cực kỳ quen thuộc, rất quen thuộc, ta mơ hồ nhận ra được hắn! Không, Đồ Ti biết hắn.
Khi âm thanh kia vang lên trong tai Vương Lâm thì giống như tiếng sấm động. Nhưng hai tay hắn vẫn giữ chặt lấy luồng sấm sét bất diệt. Hắn không những chẳng buông ra mà ngược lại khi âm thanh kia xuất hiện thì kéo mạnh xuống dưới.
- Nược cười, ngươi có thể làm cho Vương mỗ buông tay ra sao? Ta không cần biết người là ai, luồng sấm sét bất diệt này là của ta, là vật cả ta, nếu ngươi còn hung hăng thì đừng trách Vương mỗ tàn nhẫn.
Âm thanh trong vòng xoáy lại hóa thành tiếng gầm cực kỳ tức giận, giống như muốn chống lại lời nói của Vương Lâm, làm cho tồn tại thần bí kia bùng lên lửa giận. Lúc này tinh không vang lên những tiếng nổ ầm ầm, những luồng sấm sét điên cuồng xẹt qua lại trong vòng xoáy giống như mơ hồ có một lực lượng từ trong đó phóng ra.
Vương Lâm rõ ràng cảm nhận được lửa giận bùng ra trong vòng xoáy, trong mắt hắn bùng lên cái nhìn lạnh lùng.
- Lửa giận sao? Nếu hỏa bản nguyên của ta đại thành thì lúc này dù có lửa giận hoảng sợ quỷ thần cũng vẫn có thể làm cho nó cắn trả lại người, không chết cũng trọng thương.
Hai tay Vương Lâm nắm chặt lấy luồng sấm sét bất diệt, hắn cũng không có dấu hiệu ngừng lại mà lực lượng Cổ Thần bùng ra khắp toàn thân rồi điên cuồng kéo luồng sấm sét bất diệt xuống dưới. Lúc này luồng sấm sét bất diệt phóng và trong vòng xoáy đã sắp bị hắn lôi ra toàn bộ.
Vòng xoáy càng gầm rống dữ dội, dù cũng đã bị xé rách nhưng rõ ràng không thể nào chống lại lực lượng Cổ Thần khắp toàn thân Vương Lâm.