Trên mặt người thanh niên đầu láng lộ ra nụ cười nhưng trong hai mắt lại ẩn giấu sự ngưng trọng. Ánh mắt hắn nhìn về phía Vương Lâm mơ hồ mang theo vẻ hãi hùng. Hắn liên tục đi theo, đã tận mắt nhìn thấy những tình cảnh đối phương giết hại Tiên nhân. Hơn nữa hắn còn thấy người trước mặt dùng tu sĩ Hóa Thần làm mồi nhử, chỉ trong thời gian nửa canh giờ đã giết trên trăm người.
Cảnh làm hắn cảm thấy rung động chính là ngay cả tu sĩ Toái Niết cực kỳ hùng mạnh cũng không chịu nổi một đòn trước mặt kẻ này.
"Rốt cuộc hắn là ai?" Tất cả những rung động đã làm bùng lên những con sóng khủng bố trong tâm thần người thanh niên đầu láng. Những rung động này còn không thể bằng một câu nói của Vương Lâm chỉ ra địa phương ẩn giấu thân thể, làm hắn cực kỳ hoảng sợ. Từ trong lời nói của đối phương đã có thể hiểu được ý nghĩ, nhưng người này đã sớm biết được mình bám theo phía sau, tất nhiên cũng vượt ra khỏi những gì mà người thanh niên đầu lang đã suy tính.
Tu vi của người thanh niên đầu láng không phải là tuyệt đỉnh nhưng thần thông che giấu thân thể lại đến mức xuất thần nhập hóa, đã được truyền thừa từ rất lâu. Rất nhiều năm qua hắn âm thầm đi lại trong bảy trăm vạn thiên địa như người của Thiểm Lôi Tộc, không bị bất kỳ một vị Tiên nhân nào phát hiện, dù là người tu vi hơn hắn cũng chưa từng phát hiện ra.
Dù năm xưa có một người đạt đến tu vi Thiên Nhân Đệ Tứ Suy thì tên thanh niên đầu láng này cũng đi theo sau lưng mấy tháng, nhưng tu sĩ kia cũng không phát hiện ra được.
Tình cảnh trước mắt lập tức làm người thanh niên đầu láng cảm thấy miệng lưỡi khô chát, đặc biệt là tia chớp bùng ra hồng quang làm cho hắn cảm nhận được mối nguy lớn nhất trong đời. Mỗi lần tia chớp lóe lên hồng quang đều làm trái tim của hắn đập lên kinh hồn, hắn mơ hồ cảm giác được mình không thể nào né tránh, chỉ cần tia chớp kia xông đến thì chính mình chắc chắn sẽ phải chết.
Hơn nữa lời nói bình tĩnh mà lạnh như băng của Vương Lâm cũng giống như những thanh kiếm cực kỳ sắc bén xuyên qua tâm thần, mang đến cho người thanh niên đầu láng những cảm giác lạnh lẽo đến vô tận.
Bốn phía trở nên cực kỳ yên tĩnh, chỉ có kiếp vân đang phát ra những âm thanh ầm ầm, mồ hôi từ trên gương mặt người thanh niên đầu láng vã ra như tắm. Ánh mắt Vương Lâm vẫn nhìn chằm chằm vào người này, sau vài lần hít thở thì hắn lập tức trầm mặc. Hắn khẽ nhíu mày.
Thấy Vương Lâm nhíu mày, tâm thần người thanh niên đầu láng lập tức nổ ầm lên một tiếng, hắn lập tức ôm quyền không chút do dự rồi mở miệng nói:
- Thượng tiên bớt giận, sinh linh hạ giới vô tình mạo phạm, kính xin… Không đợi người này nói xong, Vương Lâm vung tay phải lên, tia chớp hồng sắc lập tức bùng lên hồng quang vạn trượng. Tia chớp hóa thành một luồng cầu vồng phóng thẳng về phía người thanh niên đầu láng, tốc độ cực nhanh, không gì sánh kịp.
Người thanh niên đầu láng chỉ cảm thấy trước mặt tràn đầy hồng quang, tia chớp màu đỏ lập tức nổ ầm ầm một tiếng và xuyên qua mi tâm.