Khoảng cách đến cửa ra vào ở cuối con đường bảy trăm vạn thiên địa chỉ còn không quá mười dặm, với tốc độ của một tu sĩ Khuy Niết thì dù không thể thuấn di nhưng có thể vượt qua trong nháy mắt, nhưng Chu Thiên Tử cũng không có được khoảng thời gian chỉ là trong nháy mắt này.
Khoảnh khắc khi lão vừa bỏ chạy, đang chuẩn bị phóng đi như tên bắn thì giọng nói châm biếm của Vương Lâm rơi vào trong tâm thần. Lúc này lão đã hoàn toàn mất đi năng lực suy xét, đồng tử trong hai mắt ầm ầm co rút lại, đồng thời Vương Lâm đã xuất hiện trước mặt lão từ lúc nào. Ánh mắt lạnh lùng của Vương Lâm giống như hàng loạt sấm sét trực tiếp đánh thẳng vào hai mắt Chu Thiên Tử, ầm ầm ầm ầm! Giống như ngàn vạn sấm sét điên cuồng theo mắt Chu Thiên Tử phóng vào trong cơ thể, nguyên thần trong cơ thể lão điên cuồng theo mắt Chu Thiên Tử phóng vào trong cơ thể, nguyên thần trong cơ thể lão điên cuồng tan vỡ tạo thành một luồng gió bão không thể nào tưởng tượng được, luồng gió bão này lại điên cuồng xé rách cả thân thể.
Chu Thiên Tử há miệng phun ra máu tươi, trong đó có lẫn nội tạng đã tan nát, hai mắt tan rã, trong mắt tràn đầy vẻ hãi hùng và hầu như muốn làm hai mắt nổ tung theo. Tất cả nguy cơ trong cả đời Chu Thiên Tử gộp lại cũng chưa chắc bằng tình cảnh ngày hôm nay. Đặc biệt là ở trong con đường đi đến bảy trăm vạn thiên địa, lão kêu trời không biết kêu đất cũng không nghe và chắc chắn phải chết. Khoảnh khắc này trong lòng lão bùng lên cảm giác hối hận đến mức vô tận, nếu không trêu chọc đối phương trong Lôi Tinh Điện thì sẽ không có kết cục hôm nay.
Nhưng lúc này hối hận cũng đã muộn, thần thông của Vương Lâm dung nhập vào trong ánh mắt chuyển đã chuyển vào trong người Chu Thiên Tử. Ánh mắt Vương Lâm giống như ngọn lửa mang theo sấm động kinh thiên làm cho tất cả sấm sét trong người được Chu Thiên Tử tu luyện mấy ngàn năm phải bùng lên, sau đó đồng loạt tan vỡ. Khi những âm thanh ầm ầm vang lên, tất cả lực lượng sấm sét trong thân thể đã không còn nằm dưới sự khống chế của Chu Thiên Tử, tất cả đều nổ tung. Lúc này Chu Thiên Tử thậm chí không kịp kêu lên một tiếng, thân thể nổ ầm ầm một tiếng hóa thành máu thịt văng ra, sau đó từng khối thịt lại tan vỡ một lần nữa, lại liên tục khuếch tán.
Trong tiếng nổ kinh thiên, nguyên thần Chu Thiên Tử được tộc ấn bao quanh từ trong thân thể xông ra ngoài. Lúc này nguyên thần đã trọng thương, hầu như đã trở nên trong suốt, sau khi lao ra khỏi thân thể tan vỡ thì bỏ chạy về phương xa như tên bắn.
Nhưng trước mặt Vương Lâm thì đừng nói là Chu Thiên Tử, dù tu vi đạt đến Toái Niết thì không được Vương Lâm đồng ý cũng không thể nào có tư cách bỏ chạy. Vương Lâm vung một trảo tay phải lên hư không, nguyên thần Chu Thiên Tử thét lên vang dội và bị hút ngược trở lại, ngay sau đó đã rơi vào trong tay Vương Lâm.
Vì tu vi có sự khác biệt quá lớn nên Chu Thiên Tử cũng không có tư cách tự bạo. Khoảnh khắc khi bị Vương Lâm chụp được, Chu Thiên Tử lập tức phát ra âm thanh cầu xin tha thứ.
- Trưởng lão, trưởng lão tha mạng, vãn bối vô tình mạo phạm, trưởng lão tha thứ… Chu Thiên Tử vừa nói đến đây thì hai mắt đột nhiên trợn trừng, trong đó lộ ra cái nhìn không thể tin. Vì ở khoảng cách quá gần, đặc biệt là đang đứng trên con đường bảy trăm vạn thiên địa nên thân thể Vương Lâm cũng trở nên trong suốt, lúc này Chu Thiên Tử thấy được trong cơ thể Vương Lâm có một hồn phách bị phong ấn… - Ngươi… ngươi không phải… Chu Thiên Tử còn chưa kịp nói xong thì Vương Lâm đã khẽ bóp tay lại với vẻ mặt lạnh lùng như băng, Chu Thiên Tử lập tức hình thần câu diệt. Một luồng lực lượng sấm sét từ trong nguyên thần phóng ra và bị Vương Lâm hấp thu ngay lập tức, ngay cả tộc ấn cũng bị Vương Lâm lấy đi. Từ khi Vương Lâm ra tay đến khi bóp nát nguyên thần Chu Thiên Tử chỉ xảy ra trong khoảng thời gian cực ngắn. Vương Lâm giết Chu Thiên Tử như đè chết một con kiến hôi, thân thể lóe lên rồi phá vỡ tất cả những gì ngăn cản phía trước với tiếng nổ vang vọng, hắn phóng thẳng về phía cửa ra vào, chỉ sau khoảnh khắc đã đến nơi.