Vương Lâm tu đạo hai ngàn năm, trên con đường này cực kỳ nguy hiểm, hắn dựa vào tâm cơ để không cam lòng với vận mệnh và vùng vẫy giữa thiên địa. Trước nay hắn thường đi lại giữa sống và chết, đã rèn luyện lên một ý chí chém thiên rạch nguyệt.
Ngay cả Thủy Đạo Tử là đại trưởng lão Thần Tông, là Đệ Tam Bộ đại năng hắn cũng dám chiến một trận. Nếu không phải trước đây bị Thác Sâm truy kích trong Thái Cổ Tinh Thần, sau đó lại gặp phải Lam Mộng Đạo Tôn, thì Vương Lâm sẽ sinh ra một loại cảm giác sâu không thể dò với Thái Cổ Tinh Thần, sau khi tiến vào Thiểm Lôi Tộc thì chắc chắn sẽ lựa chọn phương pháp quan sát và hành động.
Nhưng tất cả mọi thứ cũng có giới hạn, nếu có người vượt qua thì Vương Lâm với tính cách coi trời bằng vung sẽ bùng nổ, dù trước đó đã tính toán sẽ quan sát và hành động nhưng hắn vẫn muốn giết người.
Luồng bản nguyên chiến ý của Chiến Tinh Dã đã ăn sâu vào gốc rễ trong tâm thần Vương Lâm.
Chu Thiên Tử này chẳng qua chỉ có tu vi Đệ Nhị Bộ mà dám hung hăng trước mặt Vương Lâm, trong mắt Vương Lâm chợt lóe lên hàn quang, hắn nhìn Chu Thiên Tử mà khóe miệng dần lộ ra một nụ cười lạnh.
Khi nhìn thấy ánh mắt Vương Lâm thì trong lòng Chu Thiên Tử đột nhiên vang lên những tiếng nổ ầm ầm, mơ hồ sinh ra một cảm giác nguy hiểm cực độ. Nhưng khi Chu Thiên Tử nhìn lại thì Vương Lâm chẳng qua chỉ là một tu sĩ Vấn Đỉnh, một tu sĩ Vấn Đỉnh nho nhỏ mà dám làm như vậy sao. Điều này làm cho Chu Thiên Tử phải nhướng mày, trong lòng bùng lên sát ý.
Dù thế nào Chu Thiên Tử cũng không thể ngờ có người dám giả mạo người Thiểm Lôi Tộc tiến vào lôi vực, hơn nữa còn tiến vào Lôi Tinh Điện. Người trước mắt là loại kiến hôi không thể chịu nổi một kích của hắn, thực tế thì lão chính là mãnh thú viễn cổ, lúc này ngọn lửa hung ác đã bùng ra ngập trời.
Khoảnh khắc này cực kỳ căng thẳng, bảy tu sĩ Thiểm Lôi Tộc phụ trách nơi đây lập tức mở hai mắt ra, ánh mắt lập tức ngưng tụ và chuyển đến trong khoảng thời gian cực ngắn. Một lão già trong số đó đứng lên nhìn về phía Vương Lâm rồi đột nhiên nói:
- Ngươi là Vu Phi sao?
Ánh mắt Vương Lâm chợt lóe lên, với tâm trí hắn thì lập tức đoán được lão già kia biết tên mình, sợ rằng có liên quan đến ngọc giản mà tiểu bối Dương Thực Thiểm Lôi Tộc ở trong không gian cửa Đông đã tặng cho mình.
Vương Lâm cũng không nhiều lời, hắn lật tay phải, ngọc giản lập tức xuất hiện. Hắn ném khối ngọc giản về phía lão tu sĩ đang nói chuyện với mình.
Ánh mắt lão tu sĩ kia trở nên ngưng tụ, sau khi chụp lấy ngọc giản và đánh giá cẩn thận Vương Lâm thì hướng về phía Chu Thiên Tử ôm quyền cười nói:
- Chu Thiên Tử tiền bối, kính xin nể mặt cho đám vãn bối chút tình mọn. Người này được bạn cũ vãn bối cất nhắc, để hắn tiến vào bảy trăm vạn thiên địa tu luyện, nhiệm vụ này cũng không phải chỉ yêu cầu một người được tiếp nhận, không bằng cho hắn đi theo luôn.
Vẻ mặt Chu Thiên Tử cực kỳ lạnh lẽo, lão quét mắt nhìn về phía lão già đang nói chuyện với mình. Tên tu sĩ phụ trách cửa tây này chuyện không chịu nổi một kích của lão, nhưng dù sao cũng là người có chức vụ trong bộ tộc. Hơn nữa sau lưng tên này còn có trưởng lão Thiểm Lôi Tộc, Chu Thiên Tử lão dù ngông cuồng nhưng cũng phải xem xét lại mọi chuyện.