Tu sĩ gầy còm bên dưới phát ra rất nhiều lời nói, từng câu từng chữ đều rất chân thành, đám người Thiểm Lôi Tộc trên quảng trường cũng đều trợn mắt há mồm. Dù bọn họ ờ trong Thiên Lôi Tông thời gian không ngắn, nhưng chưa từng thấy vị tông chủ uy nghiêm và bá đạo này nói ra những câu như vậy bao giờ.
Vẻ mặt Vương Lâm vẫn rất bình tĩnh, khi tu sĩ gầy còm mở miệng thì Vương Lâm lộ ra nụ cười cổ quái.
Vẻ mặt tên tu sĩ gầy còm kia không có chút giả tạo, giống như tất cả những gì hắn nói vừa rồi đều là đạo lý hiển nhiên, vốn đều phải là như thế. Bộ dạng của hắn như vậy làm cho Vương Lâm không thể xuất thủ phế bỏ tu vi được.
Với tâm trí của Vương Lâm thì tất nhiên chỉ cần liếc mắt đã phát hiện ra tất cả mọi chuyện đều là sự cơ trí của tên tu sĩ gầy còm.
Người này rõ ràng biết được không thể nào chống lại mình, chỉ như vậy mới giữ lại được tu vi.
- Ngươi tên gì?
Thân thể Vương Lâm từ giữa không trung hạ xuống, giống như lá liễu rơi theo gió, sau đó đứng thẳng trên quảng trường Thiên Lôi Tông.
- Thưa tiền bối. vãn bối là Chung Đại Hồng, chung ở đây chỉ là loại chuông chùa nhỏ mà thôi, đại hồng chẳng qua chỉ là sóng lăn tăn. Cả đời này vãn bối sẽ tận lực làm việc, chỉ mong vì tiền bối mà nằm gai nếm mật, chém trời rạch đất, đánh chết .
Tên tu sĩ gầy còm vẫn còn đang tiếp tục nhưng bị Vương Lâm vung tay cất đứt.
- Được rồi, ngươi mang tất cả những vật có thể đổi lấy Lôi tinh ra đây.
Đừng tưởng vẻ mặt Chung Đại Hồng cực kỳ bình tĩnh nhưng trong lòng đã bị người ta dọa cho sợ bể mật. Trước đó hắn đang ngồi trong đại điện, nghe thấy trong quảng trường truyền ra những âm thanh giống như có vật nặng rơi xuống, khi đảo thần thức qua thì nhìn thấy tứ đại trưởng lão hắn thu phục đã bị người ta phế bỏ tu vi vứt xuống bên dưới, điều này làm hắn cảm thấy kinh hoàng và cực kỳ tức giận.
Nhưng khoảnh khắc khi Chung Đại Hồng nhìn thấy Vương Lâm thì tâm thần run lên, lửa giận vừa mới được sinh ra đã hoàn toàn biến mất.
Tu vi của hắn đã đạt đến Hóa Thần sơ kỳ, dù không giống như tu sĩ Nội giới cảm ngộ ý cảnh nhưng tộc ấn trên mi tâm đã mở rộng được ba phần. Cũng vì nguyên nhân tu vi mà hắn đã được gặp qua tu sĩ Vấn Đỉnh.
Khi nhìn thấy Vương Lâm thì hắn lập tức cảm thấy hãi hùng khiếp vía, thậm chí còn sinh ra một loại cảm giác long trời lỡ đất. Loại cảm giác này còn dữ dội hơn năm xưa hắn được gặp tu sĩ Vấn Đỉnh trong bộ tộc rất nhiều lần. Hắn cảm thấy cực kỳ kinh hoàng, vì hắn tu đạo cực kỳ cơ trí nên đổi lo sợ chuyển thành kích động không chút do dự, sau đó lại liên tục nịnh hót đối phương.
Cả đời Chung Đại Hồng cũng chỉ dùng qua kỹ thuật nịnh hót này đúng ba lần. Lần đầu tiên hắn dùng nó để hóa giải nguy hiểm, lần thứ hai khi có tu vi Nguyên Anh nhưng gặp phải tu sĩ Vấn Đỉnh, lúc đó cũng có kinh hoàng nhưng không nguy hiểm. Sau đó hắn đã thấy được những lợi ích khủng bố từ phương pháp "tuyệt vời" này, hiện tại hắn lại thi triển "pháp thuật vô địch" trước mặt Vương Lâm.
Trong mắt Chung Đại Hồng thì tu vi thần thông của mình cũng chỉ có pháp thuật vô địch này mới chính là mạnh nhất, giờ nào phút nào cũng có thể giữ được tu vi. Vì vậy hắn đã luyện tập nó đến mức độ "khủng bố", biến nó trở thành đòn sát thủ của riêng mình, vào những tình cảnh đơn giản thì không bao giờ để lộ ra.