Trong sơn cốc động phủ, Lôi quả trên cành đều được bao phủ trong những tia chớp liên tục xẹt qua lại.
- Đây là Lôi quả sao?
Vương Lâm vung một trảo lên hư không, một Lôi quả lập tức rời khỏi cành rơi vào trong tay. Hắn cẩn thận nhìn thoáng qua Lôi quả, bên trong quả màu xanh này cũng không ẩn giấu nhiều lực lượng sấm sét, sau khi nuốt vào thì sẽ cải thiện thể chất, thân thể từ trong ra ngoài sẽ trở nên hoàn toàn thích hợp cho việc thi triển thần thông sấm sét.
- Trong kỳ ức tên Tề Trì và Vu Phi thì một Lôi quả có thể đổi lấy một khối Lôi Tinh.
Vương Lâm cầm lấy Lôi quả, hắn cũng không ăn mà bóp mạnh tay. Lôi quả vỡ vụn ầm ầm, hàng loạt tia chớp từ trong lóe ra đi theo tay phải Vương Lâm vào trong cơ thể, sau đó lại bị nguyên thần hấp thu.
Vương Lâm khẽ nhắm mắt lại, nguyên thần lặng lẽ quan sát lực lượng sấm sét trong Lôi quả. Một lát sau hắn mở mắt ra, trong mắt bùng lên tia chớp, hắn ngẩng đầu nhìn ra ngoài động phủ. Lúc này vẻ mặt hắn vẫn cực kỳ bình tĩnh, hắn khẽ lẩm bẩm:
- Ta đang muốn đi cướp, không ngờ lại có kẻ đưa đầu vào rọ.
Lúc này bốn luồng cầu vồng đã gào thét phóng đến ngoài động phủ, rất nhanh đã phóng đến bầu trời phía trên động phủ. Không đợi lão già Nguyên Anh phải mở miệng, một tên tu sĩ Kết Đan ở bên cạnh đã tiến ra rồi hướng về phía động phủ bên dưới mà quát lớn:
- Tề Tri, Thiên Lôi Tông đã đến đây, còn không mau ra tiếp kiến!
Âm thanh ầm ầm truyền vào trong động phủ, một lúc sau vẫn không tiêu tán.
lão già Nguyên Anh nhìn thoáng qua cấm chế bên ngoài động phủ, lông mày lão khẽ nhíu lại. Cấm chế trong động phủ mà Vương Lâm đã đi qua trước đó vẫn chưa được mở ra, cấm chế không có ý nghĩa trong mắt Vương Lâm, nhưng đối với lão già Nguyên Anh thì cực kỳ tinh diệu.
- Xem ra tên Tề Trì này có thể trở thành lão quái Nguyên Anh cũng không phải chuyện tầm thường, chỉ cần nhìn trận pháp cấm chế ngoài động phủ thì có thể biết được.
lão già Nguyên Anh vung tay ngăn tên tu sĩ Kết Đan kỳ tiếp tục kêu gọi đầu hàng, lão dùng giọng âm trầm để truyền âm xuống:
- Tề đạo hữu, lão phu Khâu Đức Hải là một trong tứ đại trưởng lão của Thiên Lôi Tông. Hôm nay lão phu đến đây cũng vì chuyện tông chủ Thiên Lôi Tông tiến vào Thiểm Lôi Bảng, cho nên cần Tề đạo hữu đưa ra một số pháp bảo và đan dược.
Giọng nói của lão già Nguyên Anh rất âm trầm, hơn nữa tu vi Nguyên Anh trung kỳ còn ẩn giấu vào trong âm thanh rồi truyền thẳng vào động phủ.
Khoảnh khắc khi giọng nói của lão già Nguyên Anh vang lên thì cửa chính động phủ bên dưới chợt mở ra ầm ầm, bên trong có một thứ được ném ra ngoài, đó chính là Tề Trì đang còn hôn mê.
Tình cảnh này đột nhiên xảy ra làm ba tên tu sĩ Kết Đan kỳ trở nên sửng sờ, đồng tử Khâu Đức Hải cùng lập tức co rút.
- Ngươi muốn tìm hắn sao?
Một giọng nói cực kỳ lạnh lùng từ trong động phủ truyền ra, Vương Lâm mặc một bộ y phục màu trắng xuất hiện. Hắn tiến ra ngoài rất ung dung, rất chậm rãi, đồng thời còn bùng ra một luồng uy áp cực kỳ đáng sợ,
- Ngươi.Ngươi là Vu Phi!
Một tên tu sĩ Kết Đan kỳ trong đám ba người rõ ràng nhận ra Vu Phi. Tuy hắn nhận ra người bên dưới nhưng Kim Đan lại liên tục run rẩy dưới uy áp, ngay cả giọng nói cùng tràn đầy vẻ hoảng sợ và không thể nào tin.
lão già Nguyên Anh nhìn chằm chằm vào Vương Lâm, Nguyên Anh chấn động và mơ hồ sinh ra cảm giác không ổn. Vương Lâm đứng đó nhưng thần thức lão già Nguyên Anh đảo qua lại không phát hiện được giống như kẻ này không hề tồn tại.