Tia chớp ầm ầm hàng lâm rồi dung nhập vào trong mi tâm người thanh niên hắc y. Thân thể người này chợt run lên, sinh cơ và hồn phách sắp tiêu tán đột nhiên dừng lại, sau đó nhanh chóng co rút giống như đang bị giam cầm.
Miệng vết thương trên mi tâm người này nhanh chóng khép lại, ngay cả miệng vết thương máu thịt mơ hồ trước ngực cũng được khôi phục lại trong khoảng thời gian cực ngắn.Đặt biệt là trên mi tâm, một ký hiệu tia chớp cực kỳ rõ ràng đã xuất hiện, khi ký hiệu lóe lên lập tức bùng ra hàng loạt u quang.
Một lúc sau, người thanh niên này chậm rãi mở mắt.
Trong hai mắt người thanh niên đã không còn vẻ nhu nhược và đau thương, trong đó chỉ còn cái nhìn lạnh băng và cực kỳ đau thương. Ánh mắt này giống như đã khám phá được tất cả thiên địa, nhìn thấu chân lý nhân sinh, vượt qua rất nhiều năm tháng.
Khoảnh khắc khi hai mắt người thanh niên mở ra thì khí tức lạnh lẽo đột nhiên từ trong cơ thể bùng ra bao phủ khắp bốn phía. Bãi cỏ bên dưới bị luồng khí tức lạnh lẽo này tràn đến thì lập tức trở nên run động, tất cả đều ngã rạp xuống giống như không có tư cách đứng thẳng.
- Bộ dạng và thân thể này cũng không tệ lắm.
Một luồng tu vi hùng mạnh chợt xoay chuyển trong thân thể, khoảnh khắc này lực lượng thiên địa từ bốn phương tám hướng phóng đến ngưng tụ lại. Nhưng cuối cùng tu vi của người thanh niên vẫn dừng lại ở mức Kết Đan Kỳ, không có bất cứ sự thay đổi và cải tạo nào.
Hắn chính là Vương Lâm.
Nói một cách chính xác hơn thì một bộ phận nguyên thần Vương Lâm tiến hành đoạt xá, còn bản thể của hắn đang ở trong lôi vực không giới hạn và dung nhập vào lôi trì. Vương Lâm không ngông cuồng đến mức cho rằng chỉ dựa vào sức lực của chính mình mà có thể chống được toàn bộ Thiểm Lôi Tộc. Vì Thiểm Lôi Tộc là một trong những bộ tộc cực lớn của Thái Cổ Tinh Thần, tất nhiên cường giả cũng không ít.
Nếu Vương Lâm cứ một mực xông thẳng đến hấp thu sấm sét bất diệt thì chờ đợi hắn phía trước chính là quan tài.
Cho nên Vương Lâm đã sớm có tính toán, hắn dùng phương pháp đoạt xá để trở thành người của Thiểm Lôi Tộc, sau đó mới bắt đầu kế hoạch hấp thu luồng sấm sét bất diệt. Hơn nữa chuyện hắn giả dạng làm người Thiểm Lôi Tộc sẽ không có bất kỳ điểm sơ hở nào, vì hắn cũng là dạng người có thể điều khiển được sấm sét.
Đặt biệt là lúc này Vương Lâm đoạt xá thân thể của người chưa hoàn toàn tử vong, vì vậy hắn lại càng phải cẩn thận. Thậm chí cũng coi như Vương Lâm gián tiếp cứu mạng của người này. Sau khi Vương Lâm hấp thụ sấm sét bất diệt và rời khỏi nơi đây thì người này có thể khôi phục lại quyền điều khiển thân thể. Hơn nữa vì Vương Lâm chỉ điều khiển thân thể này trong một thời gian ngắn nhưng người này sẽ nhận được những lợi ích khổng lồ.
Vương Lâm khẽ hoạt động thân thể, với tu vi của hắn thì không cần quan tâm đến những hạn chế xảy ra khi đoạt xá, hơn nữa hắn cũng không muốn chính thức đoạt xá.
Vương Lâm lục lọi ký ức của người này, hắn biết được người này tên là Vu Phi, là một tộc nhân cực kỳ tầm thường của Thiểm Lôi Tộc. Cha mẹ tên Vu Phi này đều đã chết trước đó rất lâu, hắn chỉ còn lại một mình, sau khi vất vả Kết Đan thì được nhận truyền thừa là một tòa động phủ được cha mẹ để lại.
Động phủ của cha mẹ tên Vu Phi này ở vào vùng đất có linh mạch, coi như cũng thuộc loại không tệ nhưng với tu vi của hắn thì không thể nào có được động phủ. Sau khi hắn nhận được động phủ truyền thừa đến ngày thứ ba thì bị người ta cướp mất, sau đó tống cổ ra ngoài.
Hai trăm năm sau, tu vi Vu Phi vẫn một mực ngừng trệ, nếu không phải thể chất của người Thiểm Lôi Tộc có thể làm cho tuổi thọ được nâng cao thì hắn đã chết từ lâu rồi. Nhưng kiếp sống trong hai trăm năm đối với hắn mà nói là cực kỳ đau khổ, bị người ta chèn ép, cực kỳ đau thương.
Đặt biệt là những ngày gần đây hắn phải phụ thuộc vào thế lực của một tu sĩ Nguyên Anh trong bộ tộc. Tên tu sĩ Nguyên Anh này chính là kẻ đã cướp động phủ truyền thừa của hắn khi xưa.
Trong động phủ có một cây Lôi quả được chính cha mẹ giữa lại cho hắn. Khi nuốt vào loại Lôi quả này thì sẽ làm cho ký hiệu tia chớp của người Thiểm Lôi Tộc mở rộng ra thêm một chút, thậm chí ngay cả tuổi thọ cũng được gia tăng.
Nhưng nếu muốn lôi quả chính thì nhất định phải là tu sĩ có tu vi thấp nhất là Kết Đan, nếu không sẽ chẳng có đủ lực lượng sấm sét để tẩm bổ cho cây này.
Tu sĩ Nguyên Anh kia không cần phải sử dụng Lôi Quả.
Vu Phi biết được tu vi của mình ngừng trệ, tuổi thọ leo lắt như ngọn đèn trước gió, vì vậy sau khi do dự đã trực tiếp trồng chín cây lôi quả. Nhưng khi hắn nuốt vào một quả thì tai họa lại ập đến.
Nếu không phải quy định của Thiểm Lôi Tộc là không được chiến đấu sinh tử thì hắn đã chết sớm từ lâu. Nhưng tuy không chết thì hắn cũng chẳng có được kết cục tốt hơn, nhận lấy trọng thương, tu vi của hắn bị người ta hút đi, sau đó lại bị xua đuổi.
Trí nhớ của Vu Phi rất ngắn, trong đó lại tràn đầy rất nhiều mặt tiêu cực, hơn nữa lại có một luồng hận ý ngập trời. Hắn hận chính mình, hận Thiểm Lôi Tộc, hận tất cả tộc nhân, tính cách của hắn rất quái dị.
Thần thức của Vương Lâm rời khỏi trí nhớ của Vu Phi, ánh mắt hắn hơi lóe lên.
- Lôi quả.tộc ấn mở ra nhiều hơn một chút.
Sau khi Vương Lâm đi vào Thái Cổ Tinh Thần, sau khi thôn phệ rất nhiều tu sĩ thì lúc này đã rất quen thuộc với phương pháp tu luyện trong Thái Cổ Tinh Thần.
Thái Cổ Tinh Thần hoàn toàn khác biệt với nội giới, đám người ở đây đều không tu luyện ý cảnh, tất cả tu vi đều nằm trong ký hiệu trên mi tâm. Ký hiệu này thuộc về truyền thừa, mở ra càng nhiều thì tu vi càng cao.
Vương Lâm đưa tay sờ lên ký hiệu trên mi tâm, ký hiệu này do chính hắn ngưng tụ ra, nhìn thì khá giống với ký hiệu của Thiểm Lôi Tộc nhưng thực tế lại rất khác biệt.
Ký hiệu của Thiểm Lôi Tộc đạt được từ trong luồng sấm sét bất diệt đã tồn tại từ muôn đời. Nếu coi luồng sấm sét bất diệt này là một sinh linh thì tất cả ký hiệu trên mi tâm tộc nhân Thiểm Lôi Tộc chính là một nhánh của sinh linh này.