Nhưng lực lượng của ngón tay này cường đại tới khó tin. Sau khi Quang Ảnh Thuẫn sụp đổ, trong nháy mắt ấn tới Hô Phong Hoán Vũ giới khiến cho giới này run rẩy, dường như lúc nào cũng có thể tan rã!
Ngón tay nọ ấn xuống khiến cho Hô Phong Hoán Vũ giới lõm xuống một mảnh, không ngừng xâm nhập vào, khiến giới này ngày càng chấn động kịch liệt hơn.
Khí tức màu trắng sữa bên trong điên cuồng đối kháng, muốn chống trả lại lực lượng của ngón tay.
Thân thể Vương Lâm cấp tốc lui lại phía sau, trong tâm thần cảm nhận được Hô Phong Hoán Vũ giới không duy trì được bao lâu nữa. Trong lúc nguy cấp này, đôi mắt hắn lộ vẻ điên cuồng, tay phải vung lên, trước người hiện lên cái khe trữ vật.
Ngay trong nháy mắt cái khe trữ vật xuất hiện, Hô Phong Hoán Vũ giới nhanh chóng co rút lại, hoàn toàn tiến vào trong cơ thể Vương Lâm. Do đó ngón tay không còn bị gì cản trở, ấn thẳng tới mi tâm của Vương Lâm.
Nhưng trong nháy mắt này, cùng với một tiếng gầm nhẹ của Vương Lâm, một mảnh xương ngón tay khổng lồ của Cổ Thần ầm ầm từ trong khe trữ vật lao ra, chắn trước người Vương Lâm.
Ngón tay trắng như ngọc kia ấn lên đốt xương ngón tay Cổ Thần. Một tiếng nổ ầm ầm vang khắp không gian, khiến cho tinh không bốn phía run rẩy.
Vương Lâm phun ra một ngụm máu tươi, thân thể theo đốt xương lui lại phía sau. Một luồng ánh sáng vô hình xuyên thấu qua đốt xương ngón tay Cổ Thần, xuyên qua ngực Vương Lâm, xuyên qua cả lưng hắn.
Ngón tay trắng nõn như ngọc kia trong nháy mắt khi đụng vào đốt xương ngón tay của Cổ Thần liền chịu một lực chấn động ầm ầm, trở nên trong suốt, dường như sắp tiêu tán.
Đau đớn xe tâm can, nếu đổi lại là người khác thì nhất định trong đầu sẽ có ý niệm bỏ chạy. Nhưng Vương Lâm thì không, đối với đau đớn hắn dường như chẳng thèm để ý. Thần sắc hắn dữ tợn, nhân lúc ngón tay kia dừng lại, lập tức phất tay phải, huyết quang ngưng tụ, hóa thành huyết kiếm trên tay hắn, chém mạnh về phía ngón tay kia.
Huyết kiếm lóe lên, trực tiếp chém lên ngón tay kia. Trong nháy mắt khi nó tới gần, cánh tay muốn giơ lên bắt lấy nhưng khi đụng vào huyết kiếm, không ngờ huyết kiếm lại xuyên qua cánh tay, chém ngang qua.
Mơ hồ có một tiếng kêu mềm mại truyền ra. Cánh tay kia phân làm hai, tiêu tán trong thiên địa, dường như chưa từng xuất hiện vậy. Ngọc bội của Bạch Y Nữ Tử kia lại càng nứt nhiều hơn, cuối cùng cũng vỡ tan thành từng mảnh.
Sắc mặt Bạch Y Nữ Tử tái nhợt, lại phun ra một ngụm máu tươi nữa, vội vàng lùi lại phía sau, thân hình ẩn đi mà bỏ chạy.
- Ngươi muốn trốn cũng không được!
Trước ngực Vương Lâm huyết nhục mơ hồ, máu tươi chảy xuống, lực lượng của ngón tay kia dù có Quang Ảnh Thuẫn, Hô Phong Hoán Vũ giới và cả đốt xương ngón tay Cổ Thần cản lại nhưng vẫn có một tia xuyên qua ngực Vương Lâm. Nếu là tu sĩ tầm thường thì chỉ một kích này không chết cũng bị trọng thương.