Nguyệt Tộc, một trong những Nô Tộc của Cổ Thần!
Tộc này sau khi nổi loạn chống lại Cổ Thần, đã tự xưng là Nguyệt Phệ, một chữ Phệ này chỉ ra ý muốn nuốt lấy thần của Nguyệt Tộc. Từ nay về sau, không còn Nguyệt Tộc nữa, mà là Nguyệt Phệ Tộc!
Ngoài ra, năm đó khi Nguyệt Tộc vẫn còn đi theo Cổ Thần, đã được một đám người cực kỳ thần bí trợ giúp. Đám người này tu vi cao thâm, thần thông cực kỳ kinh người, hoàn toàn khác với pháp thuật của Thái Cổ Tinh Thần. Nhất là những thuật liên quan đến phong ấn đã đạt đến mức cực kỳ khủng khiếp.
Với sự trợ giúp của bọn họ. Nguyệt Phệ Tộc mới có ý chí thoát khỏi sự sùng bái Cổ Thần!
Nhưng thân phận của những người thần bí này cho đến ngày nay, ngay cả Nguyệt Tộc cũng không đoán ra, cho dù là lão tổ bước thứ ba đối với chuyện này cũng không biết được nhiều.
Theo lời đồn, đám tu sĩ đột nhiên xuất hiện trong Thái Cổ Tinh Thần này cũng đã từng giao lưu với rất nhiều bộ tộc, nhưng với Viễn Cổ Tiên Vực dường như không có liên hệ gì… … … … …Một chữ Phệ của Nguyệt Phệ Tộc là do những người này gợi ý, còn truyền cho một thần thông quỷ dị khó lường, thần thông này, có thể khiến cho người của Nguyệt Tộc có thể hấp thụ được sức mạnh của Cổ Thần!
Trong mắt Vương Lâm lộ ra vẻ trầm tư, hắn tìm kiếm trong trí nhớ của lão già này, tìm được thần thông này, nhưng thần thông này cũng không đầy đủ, tên là Thanh Vân Linh Thuật, không phải người nào cũng có thể tu luyện, mà cần một thứ được gọi là Linh Chủng!
Linh Chủng này, năm đó đám người kia khi rời khỏi đã để lại một ít, ký sinh trong cơn thể của người Nguyệt Phệ Tộc, dần dần được trồng ngày càng nhiều.
Nguyệt Phệ Tộc cũng dựa vào Thanh Vân Linh Thuật này mà trong cuộc đại chiến năm đó đã nuốt lấy những Cổ Thần tử vong, khiến cho tộc này phát triển đến ngày nay, trở thành một đại tộc trong Thái Cổ Tinh Thần.
Trong lúc trầm mặc, thần sắc Vương Lâm có chút âm trầm, hắn biết được càng nhiều, càng có cảm giác quỷ dị, dường như có những tầng sương mù che phủ trời đất. Nếu không phá tan được sương mù này, thì không thể biết được toàn bộ.
Ánh mắt lóe lên, Vương Lâm vung tay phải, thu đốt ngón tay của Cổ Thần ở trước mặt vào trong cái khe trữ vật, sửa soạn lại một chút, quay đầu nhìn thoáng qua mặt đất, thân thể bước tới, rời khỏi tu chân tinh này, xuất hiện trong tinh vực của Lam Ti Tộc.
Tinh không lấp lánh, ở bên trong đó, Vương Lâm nhìn bầu trời phía xa xa, giữa bầu trời hiện lên cảnh tượng quỷ dị lúc trước nhìn thấy nữ tử áo trắng. Chỉ là trong lòng hắn, vẫn còn có một vài suy đoán… …Hồi lâu sau, Vương Lâm nén lại suy đoán trong lòng, yên lặng nhìn về phía Lam Sơn, hắn như nhìn thấy Lý Thiến Mai, nhìn thấy Lam Mộng Đạo Tôn.
Ánh mắt lộ ra vẻ phức tạp, Vương Lâm thầm than, xoay người hóa thành một đạo cầu vồng, bay nhanh ra bên ngoài tinh vực của Lam Ti Tộc!
Chưa ra khỏi phạm vi tinh vực của Lam Ti Tộc, Vương Lâm trong lúc đi liền có gợn sóng quanh quẩn dưới chân, trong lúc tràn ngập, thân thể hắn lập tức tiêu tan, dung nhập vào trong trời đất, biến mất không thấy.