Đôi mắt Vương Lâm tỏa sáng, nhìn Lam Mộng Đạo Tôn. Lam Mộng Đạo Tôn đang ở giữa không trung, bước từng bước xuống đỉnh núi, quay đầu, chắp tay sau lưng nhìn bầu trời đầy lam quang, chờ đợi câu trả lời thuyết phục của Vương Lâm. Gió núi thổi tới khiến cả mái tóc màu lam của hắn tung bay, trên người lại tỏa ra một cỗ uy áp nhu hóa.
Hắn đứng trên đỉnh núi, nhưng ngọn núi trước mặt hắn dường như biến mất. Hắn đứng trên tu chân này khiến hết thảy khí tức đều như biến mất, hắn đứng trong thiên địa, thiên địa cũng trở nên thấp kém. Hết thảy, hết thảy trước mặt Lam Mộng Đạo Tôn đều phải cúi đầu.
Hắn đứng trong tinh không, thì tất cả ánh sáng của tinh không cũng đều né tránh. Hắn chính là núi, hắn chính là thiên địa, chính là tinh không!
- Pháp thuật cả đời ta tự nghĩ ra có chín thức thần thông, sáu thức tiên pháp, ba thức đạo thuật, một thức sinh tử, nhưng đều truyền hết cho ngươi. Ngươi có học hay không?
Vương Lâm trầm mặc, cũng không nói gì.
- Ta có hương hỏa của hai ngàn triệu môn đồ, một thân cảm ngộ đối với thiên đạo của ta, ngươi có muốn không?
Vương Lâm hô hấp dồn dập hẳn, nhìn Lam Mộng Đạo Tôn, nhưng vẫn không nói gì.
- Ta còn có năm thiên thạch thiên ngoại luyện hóa thành đạo khí, dù là chưởng tôn đối với ta cũng phải cố kỵ không thôi. Năm đạo khí đó xuất ra là trời long đất lở. Ngươi có muốn hay không?
Mắt Vương Lâm đột nhiên lóe sáng, hô hấp nặng nề hơn.
- Ta còn có một đạo thuật bước thứ ba, cho tới nay chưa truyền cho bất kỳ ai, có muốn hay không?
- Ta còn có thể mang người đi du lãm thái cổ, từ tứ tôn còn lại đổi lấy đạo linh cho ngươi. Ngươi có thể thành tựu thần thông vô thượng!
- Ta cũng có thể giúp người phá tan hư vô, đi tới mộ địa cổ trong truyền thuyết, hấp thu cổ hồn, cho thân thể Cổ Thần của ngươi đại thành!
- Trong cơ thể ngươi có năm đạo bổn nguyên, thiên tư kinh người, từ cổ chí kim ta chưa từng nghe thấy người nào có thể sinh ra được năm đạo bồn nguyên. Ta có thể giúp ngươi đại thành tất cả bổn nguyên, để ngươi kế thừa đạo thống của ta, có được bảy đạo bổn nguyên!
Tiếng nói của Lam Mộng Đạo Tôn bình tĩnh, ánh mắt nhìn Vương Lâm, chậm rãi mở miệng:
- Hết thảy chuyện này ngươi có muốn hay không?
Hai mắt Vương Lâm lộ tơ máu, nhìn chằm chằm vào Lam Mộng Đạo Tôn. Sự hấp dẫn của nhưng lời này đối với Vương Lâm mà nói có thể nói là kinh thiên động địa. Làm sao hắn có thể không động tâm cho được?
Hắn cực kỳ động tâm!
- Nguy cơ bên ngoài Lam Ti tộc ngươi đã phát hiện ra. Nữ tử đó có lai lịch cực lớn. Ngươi nếu trở thành truyền nhân đạo thống của ta, hết thảy nguy cơ ta sẽ gánh cho ngươi! Người tự mình suy nghĩ đi!
- Điều kiện!
Tiếng nói của Vương Lâm khàn khàn cất lên. Những lời nói của Lam Mộng Đạo Tôn như sấm động trong lòng hắn.
Thần sắc Lam Mộng Đạo Tôn như thường, nhìn thẳng vào mắt Vương Lâm, nhẹ nhàng nói:
- Điều kiện rất đơn giản, chỉ có hai thôi! Một, từ nay về sau ngươi không còn là người giới nội, mà là người của Thái Cổ Tinh Thần chúng ta, là người của Lam Ti tộc! Ngươi phải ăn vong tâm quả, phát lời thề bổn nguyên, thoát ly giới nội!