Trong lòng tràn ngập bi thương, rất lãnh đạm, rất lãnh đạm.chỉ là thủy chung vẫn quanh quẩn tâm thần, không tiêu tan, không tiêu tan.
Mang theo tiếng than nhẹ, khoảng cách giữa thân thể Vương Lâm và Lam Sơn càng ngày càng xa. Lúc nhìn lại, tất cả đã mơ hồ như cảnh trong mộng. Mà giờ phút này, hắn đã tỉnh lại.
Mang theo Lý Thiến Mai mà đến, rời đi một mình. Loại cảm giác cô độc này đối với Vương Lâm đã trở thành thói quen. Chỉ là lúc này đây hắn khó tránh khỏi phiền muộn.
Gần hai ngàn năm tu đạo, khám phá ra hết thảy mọi chuyện trên thế gian, sống cả đời trong cô độc tịch mịch, trong u buồn như màu lam kia.
- Thôi đi.
Vương Lâm quay đầu nhìn thoáng qua ngọn núi màu lam đã mơ hồ, lờ mờ thấy được thân ảnh trên ngọn núi, xoay người hướng về phía xa xa bước đi. Bóng lưng hắn có chút hiu quạnh, càng ngày càng xa.
Phạm vi tinh vực của Lam Ti tộc rất lớn. Trong tinh hải mênh mang này, Vương Lâm đi giữa tinh không, hướng về phía xa xa bước tới.
Hắn không biết vì sao trong lòng lại thấy uể oải. Loại uể oải này đến từ tâm thần, đến từ bi thương nhàn nhạt nó. Trên đường đi, sau vài lần Na Di, hắn đã tới bờ tinh vực của Lam Ti tộc. Phía trước không xa là ra khỏi phạm vi của Lam Ti tộc.
Thân ảnh hắn Na Di thoáng hiện lên, đang chuẩn bị rời khỏi Lam Ti tộc thì đột nhiên thân thể sững lại. Đôi mắt Vương Lâm như đuốc, nhìn chằm chằm về phía trước.
Trong tinh không phía trước hắn, ánh sáng như ngọc và an tĩnh, trong sự đẹp đẽ lại lộ ra một luồng cảm giác quỷ dị.
Chỉ là Vương Lâm cảm thấy trong nháy mắt khi tới nơi này, cảm giác hãi hùng chợt bùng lên.
Loại cảm giác này hắn không xa lạ, trong hai ngàn năm hắn tu đạo đã xuất hiện nhiều lần, mỗi lần đều là nguy cơ sinh tử!
Lần cuối cùng một lần chính là đến từ Thủy Đạo Tử!
Thần sắc Vương Lâm ngưng trọng. Đây là lần đầu tiên sau khi hắn tới Thái Cổ Tinh Thần có loại cảm giác này. Mặc dù là Thác Sâm xuất hiện hắn cũng không từng hãi hùng khiếp vía như thế này!
Giờ phút này trong tinh không an tĩnh phía trước, Vương Lâm dần dần nhắm mắt lại, thần thức tràn ngập, hướng về phía bên ngoài kéo dài. Tinh không yên tĩnh, thần thức của hắn không phát hiện ra bất cứ điều gì. Vương Lâm nhíu mày. Mở to hai mắt.
Phía trước là một khoảng trống không nhưng cảm giác hãi hùng lại càng bùng lên mãnh liệt! Trong lúc trầm mặc, hai mắt Vương Lâm lóe sáng, lại một lần nữa nhắm mắt lại. Sâu trong đồng tử hắn, một ngọn lửa màu lam thiêu đốt. Phía bên ngoài ngọn lửa có tràn ngập tia chớp!
Bên ngoài ngọn lửa và tia chớp lại có sinh tử Thái Cực xuất hiện, chuyển động hình thành nhân quả, lóe lên, ẩn chứa cả chân giả biến động!
Năm đạo bổn nguyên tràn ngập sâu trong đồng tử Vương Lâm, trong khi nhanh chóng xoay tròn, Vương Lâm mở bừng đôi mắt, nhìn về phía trước! Một cái liếc mắt này coi như khai mở hết thảy mọi tấm màn trong thiên địa, có thể thấy được bổn nguyên vạn vật!