Trên người Thác Sâm đã phát sinh dị biến gì khiến cho hắn bỏ qua việc đuổi giết mình, vội vàng bỏ chạy. Điểm này Vương Lâm đoán không ra. Trong trí nhớ của hắn, hình ảnh cuối cùng là trong tinh điểm ở mi tâm Thác Sâm tỏa ra ánh sáng chói mắt.
Thái Cổ Tinh Thần, trong khu vực tinh không ánh sáng như ngọc, một mảnh sóng gợn lên, chậm rãi nhộn nhạo, dường như là rung động trong lòng tình nhân, dần dần ngày càng xa.
Trong trung tâm của rung động này, Vương Lâm lảo đảo đi ra. Sắc mặt hắn tái nhợt, trong nháy mắt khi xuất hiện liền lập tức giơ tay phải chụp vào hư không một cái. Khe trữ vật xuất hiện trước người hắn. Thân thể mềm mại, hai mắt nhắm nghiền của Lý Thiến Mai được hắn ôm vào trong lòng.
Thần sắc Lý Thiến Mai càng thêm suy sụp, sắp sửa héo rũ đi.
Từ lúc Thác Sâm đuổi giết tới giờ, Vương Lâm sợ làm Lý Thiến Mai tổn thương nên đã phân ra một cỗ nguyên lực vờn quanh, đưa nàng vào trong khe trữ vật. Nguyên lực này hóa thành thần thông Tuế Nguyệt, không ngừng duy trì liên tục, khiến Lý Thiến Mai trong lúc Vương Lâm đánh một trận với Thác Sâm vẫn chưa bị hao tổn.
Chỉ là dù sao ở trong khe trữ vật vẫn không thể bằng ở bên người Vương Lâm. Chỉ trong thời gian ngắn ngủi, sinh cơ của Lý Thiến Mai đã tiêu tán đi rất nhiều.
Nhìn vẻ mặt tiều tụy của Lý Thiến Mai, trong lòng Vương Lâm nổi lên sự đau đớn và thương cảm, giống như năm đó hắn đã đáp ứng Lý Mộ Uyển, dù là trời khiến nàng chết thì hắn cũng sẽ cướp nàng lại. Hắn đã hứa hẹn với Lý Thiến Mai, dù phải trả mọi giá cũng khiến nàng không tiêu tán trong thiên địa!
Đây là lời hứa của hắn, một lời hứa của nam nhân.
Tay phải nhẹ nhàng vuốt quanh thân thể Lý Thiến Mai, Vương Lâm không để ý tới thương thế, liên tục duy trì vận chuyển nguyên lực, hóa thành thần thông Tuế Nguyệt tràn ngập toàn thân Lý Thiến Mai, làm tâm thần và sinh cơ của nàng thoải mái.
Tinh không rất yên tĩnh, không có chút tiếng động. Cả thiên địa trong giờ khắc này cũng yên lặng tối sầm lại, chỉ còn một nam một nữ này, ở trong tinh không yên tĩnh đang lặng lẽ bay về phía trước.
Nửa đốt xương ngón tay của Cổ Thần đã được Vương Lâm đưa vào trong khe trữ vật. Hắn không rảnh để nghiên cứu chi tiết. Cho dù là lão giả tóc bạc đang bị Côn Cực tiên trói chặt cũng bị Vương Lâm lấy Côn Cực tiên hóa thành phong ấn, phong bế toàn thân lão giả, thu vào trong không gian trữ vật.
Trong tinh không yên tĩnh này, hiện tại Vương Lâm không muốn để chuyện gì quấy rầy mình. Hắn chỉ muốn yên lặng mà cùng Lý Thiến Mai đi tới chỗ Lam Mộng Đạo Tôn, hay nói là nơi mà Lý Thiến Mai có cơ hội sống sót.
- Đợi tới khi ta ra đi. Ta muốn chàng tiễn ta.
Tiếng nói của Lý Thiến Mai mười năm trước nhẹ nhàng vang lên bên tai Vương Lâm.